pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn

Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn

Tác giả: Vitamin ABC

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.

tới sức khỏe… Chẳng lẽ là ở trong lòng BOSS không kìm lòng nổi chuyện gì sao?”
Nếu như thế, nên treo ngược mình lên cây theo hướng Đông Nam đi = = (câu này xuất phát từ trong phim Khổng tước đông nam phi (khổng tước bay về phương đông nam). Đây là bộ phim Romeo – Juliet phiên bản Trung Quốc, kết thúc thì hình như là nam chính thắt cổ chết vì tình. Cái này ta cũng không rõ lắm, vì chưa xem phim này)
Thời điểm ăn cơm tất niên tôi ngồi bên cạnh bố, ông giống như đứa trẻ miệng ồn ào không thể ngăn cản nổi “Tôi muốn cái này” “Tôi muốn cái kia” . Hoảng hốt nhớ lại cái đêm trắng đó, ở trong phòng hơi nóng của lẩu lượn lờ, tôi chỉ có thể túm lấy góc áo của bố “ con muốn ăn thịt bò, à, còn muốn uống sữa chua nữa…” Giờ đây vị trí đã hoán đổi, vật đổi sao dời, đổi thành bố cứ như vậy mắt mở to ,mồn đang ăn cũng mở to , trong miệng đầy thức ăn, lòng tôi đột nhiên dâng lên không chỉ là niềm vui sướng nhỏ bé mà còn là sự an ủi…
Tục lệ sau khi kính rượu sẽ đến lúc được phát lì xì, tôi thay mặt bé Quan còn chưa ra đời, mặt không đổi sắc, tâm không thẹn thùng, một phát nhận hai lần lì xì, còn cân nhắc xem đến lúc nào đó nên lừa gạt đứa bé trong bụng này để vơ hết tài sản vào túi .
Tả San Hô gọi điện thoại từ một nơi nào đó ầm ĩ, hình như đang bắn pháo hoa, bùm bùm liên tục không dừng lại. Thế nên đành chuyển thành gửi tin nhắn, nhưng mà hôm nay mạng di động Trung Quốc bận tối mắt tối mũi, một tin nhắn mà mười lăm phút sau mới gửi tới được di động của tôi. Hóa ra, trên quảng trường phía Tây có mở tiệc pháo hoa, theo truyền thuyết đây chính là sự kiện nóng bỏng nhất, náo nhiệt nhất, tổn hao của cải nhiều nhất gần 5 năm qua tại thành phố M, cô ấy còn phóng đại bữa tiệc này thành bữa tiệc chỉ có ở trên trời, trần gian không thể có được. Như là nói đúng tiếng lòng của tôi, nhất thời làm tâm can tôi ngứa ngáy khó nhịn, quyết định mạo hiểm nguy cơ có thể bị răn dạy, dứt khoát kiên quyết mở miệng xin phép: “Em muốn đi xem tiệc tối.”
Hắn liếc mắt nhìn tôi một cái, lại liếc mắt nhìn TV một cái, trong lòng đại khái là vô cùng kinh ngạc: đây không phải đài truyền hình trung ương, đây không phải chỉ là tiểu phẩm hài giải trí, hầu như thường là có vài người cùng nhau đùa vui ở trên sân khấu rồi tự cho đó là tác phẩm hài kinh điển đấy chứ.
Tôi chỉ có thể tiếp tục giải thích: ” Em muốn đi xem tiệc pháo hoa ở quảng trường phía Tây…”
Mẹ chồng đúng lúc bưng đĩa cam đã cắt lên, hát đệm nói thêm: “Đúng đó, các con đều còn trẻ, ở nhà xem tiết mục cuối năm không có ý nghĩa gì lắm.”
Nghĩ tiếp lại dặn dò: “Có điều đi ra ngoài, Ứng Thư, con phải để ý trông nom tốt vợ mình cho mẹ , nếu thiếu một cọng tóc mẹ sẽ hỏi tội con.”
Hai mẹ con vô cùng đồng tâm hiệp lực. Quan Ứng Thư không thể chịu nổi ánh mắt tha thiết của 2 người chúng tôi, cuối cùng cũng gật đầu.
Mẹ chồng căn dặn đủ điều: “Nhan Nhan, con nhớ mặc thêm áo lông vào… Có đủ ấm hay không? chờ chút, mẹ lấy thêm áo cho con khoác ngoài.” Bà như con quay đi vào trong phòng, lấy ra một chiếc áo khoác to màu đỏ: “Tới đây, mặc thêm cái này vào, buổi tối gió lạnh thấu xương chẳng may cảm lạnh, chúng ta sẽ rất đau lòng. Con yên tâm, mẹ sẽ phụ trách đưa ông thông gia trở lại trại an dưỡng, các con cứ tận tình đi chơi đi.”
Người trên đường không ít, cả hàng dài xe cứ đi một chút lại ngừng ngừng một chút, rẽ trái rẽ phải mất một tiếng sau mới đến nơi. Quả thật người người tấp nập, đông như trẩy hội, ngay cả chỗ đỗ xe cũng không có.
Xe chỉ có thể đỗ ở một bãi đậu xe của một khách sạn cách đó xa xa. Quan Ứng Thư phải nhận điện thoại nên dặn tôi đứng nguyên tại chỗ đợi mệnh, bên trong ánh mắt như vô hình học Tôn đại thánh quy định phạm vi hoạt động, bắt tôi đứng trong vòng tròn giống như Đường Tăng. Tôi khúm núm cam đoan tuyệt đối không di chuyển.
Nhưng người tính không bằng trời tính, con người có ba cái vội, vì vừa mới ăn cơm tất niên rồi uống nhiều nước tới no, một bộ phận của hệ tiêu hóa chứa đầy nước thật sự là làm cho người ta khong nhịn được…
Tôi quét mắt nhìn xung quanh, mắt như đôi hoả nhãn kim tinh di chuyển, ông trờikhông phụ người khổ tâm, ở hướng 10 giờ tôi đã nhìn thấy dấu hiệu được cứu, trong lòng vui vẻ, cái gì cũng mặc kệ chỉ hướng vào mục đích, chậm chạp chạy tới đó …
Những cái gì cần ra đã ra hết tất nhiên tinh thần sẽ sảng khoái, giống như sau khi được vận công trừ độc, hệ thống gân cốt sẽ thỏi mái. Xa xa bỗng nhìn thấy Quan Ứng Thư đang chạy khắp nơi, kỳ thật tôi chưa nhìn qua hắn chạy lần nào, trước cả ngày hôm nay tôi còn tưởng hắn không bao giờ chạy. Vài lần do dự muốn mở miệng hỏi hắn, thời đại học khi tham gia chạy 800 mét có phải dựa vào lén đi Bentley mới tới được hay không… Bởi vì thị lực tôi tốt, cho nên nhìn được rõ ràng toàn bộ biểu cảm trên mặt Quan Ứng Thư. Vài sợi tóc rơi xuống bay bay theo nhịp bước chân, lông mi nhíu chặt cùng khuôn mặt nhăn nhó giống như không thể kiên nhẫn, hơn nữa ánh mắt từ trước đến nay luôn không để ý mọi thứ đã có thần sắc, thứ mà tôi cứ ngỡ hắn đã đánh mắt cách đây năm trăm năm rồi, đó là vô cùng lo lắng,