Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
ảo não, còn có cảm giác tan nát cõi lòng…
Tôi liền vung tay hô to: “Ông xã, em ở đây!”
Hắn lao về phía tôi với tốc độ không thể tin được, đâm thẳng vào tôi, làm tôi bị lui về phía sau vài bước, mới ôm chặt tôi vào lòng, cánh tay mạnh mẽ như sắt thép bao quanh tôi, làm cho tôi không thể động đậy.
Bất thình lình nhiệt tình như vậy làm cho tôi sợ tới mức vừa mừng vừa lo: “Làm sao vậy?”
Hắn lắc đầu, một lúc sau mới chậm rãi phun ra một câu: “Không có gì, để cho anh ôm một lát.”
Trong bức tranh có một đôi chim yến (trung) . . .
Bởi vì đại BOSS dịu dàng hiếm thấy nên sau đó, tôi ưỡn nghiêm mặt cố chấp như con gấu kaola dính ở trên người hắn.
Cái pho tượng tạo hình lạ lùng này khiến cho nhiều người qua đường quay đầu ngoái nhìn, tưởng quay đầu nhìn thấy Dương Quý Phi đẹp khuynh quóc khuynh thành, hóa ra chỉ là chúng tôi.
Đại BOSS bình thường luôn luôn không sợ bị vây xem, nhưng hiện nay đột nhiên da mặt hắn mỏng đi, hồi lâu mới hắng giọng một cái, khẽ mở miệng: “Xuống dưới.”
Tôi đã là một con kaola chuyên nghiệp, không sợ bị vây xem cũng không sợ sắc mặt kẻ nào, cuối cùng hạ quyết tâm khó chơi: “A là anh ôm em, cứ ôm như thế này cũng được, B là anh cõng em đi xem pháo hoa. Không có CDEFG, anh chọn đi. À, đương nhiên, anh có thể chọn ném em cũng cục cưng trong bụng đến một chỗ nào đó, mặc kệ sống chết. “
Hắn nhẹ nhàng gật gật đầu.
“Chỗ ngồi của ngài và phu nhân ở bên kia, mời đi theo tôi.” Vẫn là thái độ như nhã lễ độ đưa chúng tôi tới hàng ghế VIP số lượng có hạn thịnh hành trên giang hồ đã lâu, không những thế còn có cả nệm ghế? Sao không bê cả sô pha tới đây luôn đi = = trên bàn phía trước có đủ các loại điểm tâm hạt dưa đồ uống, còn có các loại kẹo hồ lô, vô cùng chu đáo, quả thực không khác gì cúng tế Bồ Tát.
Hơn nữa vị trí cũng rất hoàn hảo, ở ven sông, đối diện với trung tâm bắn pháo hoa. Ngồi ở chỗ này, mỗi một đóa nở rộ đều có thể nhìn thấy không sót tí gì. Tôi kích động không thể đè nén, lập tức gọi điện thoại khoe với Trúc Diệp, nào biết giọng cô ấy uể oải không thôi: “Đừng nói nữa, tớ đã bị bắt cóc .”
Tôi quá sợ hãi: “Cái gì? ! Ở đâu, báo cảnh sát chưa? Bọn cướp muốn bao nhiêu tiền chuộc?”
“Ai, chẳng lẽ tớ báo cảnh sát rằng người đó chính là ông bố ngang ngạnh tùy hứng không có lí lẽ sao, muốn tớ vì nghĩa diệt thân sao?” Cô ấy phiền muộn không thôi.
“Ồ, con gái xa nhà nên bố lo lắng thôi, cũng tại cậu đã gần sang năm mới rồi mà còn ở đây ra oai với Lý Quân Thành, không chịu về nhà cơ, đáng bị ông ấy trói!” Tôi không có chút đồng cảm nào.
“Ai bảo tớ ra oai với hắn tớ sẽ không để yên đâu! Tớ với hắn không còn chút quan hệ nào nữa, trước kia không có, về sau càng không!” Dường như cô ấy bị nói trúng điểm yếu, tức giận quát ầm lên.
“Ồ? Không quan hệ thì sao cậu lại đặt biệt danh cầm thú cho hắn? Chỉ sợ có ẩn tình khác nha? Sao cậu hiểu rõ hắn như vậy? …” Tôi gần đây bị lây nhiễm từ Tả San Hô, nên ngôn ngữ trở nên lưu manh gấp hai trăm lần.
Đại BOSS thường xuyên ho khan, không biết là bị không khí lạnh ở đây thổi cho bị cảm hay là nhắc nhở tôi chú ý thân phận chú ý ảnh hưởng chú ý tìm từ nữa.
Tôi đối với hắn không khác gì trước đây với pháo, đều là vừa thương vừa sợ, hiện tại hắn đang lạm dụng uy quyền, tôi chỉ còn cách thu lại sự lưu manh: “Được rồi, cậu về nhà nói chuyện với bố đi, ông sẽ hiểu cho nỗi khổ của cậu mà.”
“Đừng đề cập đến người bảo thủ kia với tớ, đúng là không khác gì tảng đá dưới gầm cầu, lại thối lại vừa cứng. Ông ấy không hiểu đạo lý nghề nghiệp không phân biệt giàu nghèo, mọi người bình đẳng gì cả.” Giọng nói cô ấy ưu thương mà bất đắc dĩ.
Tôi không nói gì, có người bố bảo thủ cũng vẫn hạnh phúc, còn hơn là không có. Tôi đột nhiên nhớ tới một lần nào đó đọc qua một cuốn sách của một tác giả mắc bệnh nan y, trong đó có một câu khiến người ta tỉnh ngộ: ưu thương sẽ làm cho khuôn mặt trở nên đáng ghét. Nếu đã lựa chọn sống sót, thì phải xác định gánh vác nhiều thứ, những cảm xúc vô vị kia, sao lại để nó ảnh hưởng tới cuộc sống vui vẻ của chúng ta chứ?
Ngày trước tôi kinh ngạc không thôi, một người đang đứng trước quỷ môn quan, nhưng suy nghĩ thì lại như ngâm mình trong bình mật ong rồi lạc quan suy nghĩ, thấu hiểu cuộc sống, thật khiến chúng ta xấu hổ.
Cúp điện thoại được một lát thì người chủ trì liền bước lên đài tuyên bố đã đến lúc khai mạc bữa tiệc pháo hoa, đầu tiên thì vẫn lảm nhảm một chút về các thành tựu chủ nghĩa khoa học chủ nghĩa xã hội gì đấy rồi mới cam tâm rời đi, dành thời gian còn lại cho pháo hoa sắc màu rực rỡ.
Pháo hoa mà tôi nhớ mong bấy lâu cuối cùng cũng chậm rãi phóng lên trên bầu trời đêm trên nền bản nhạc 《another day in paradise》. Bởi vì mấy ngày trước tuyết ùn ùn kéo đến như lông ngỗng, nên thời tiết hôm nay sáng sủa, những ngôi sao nhỏ li ti trên bầu trời cũng được ngắm nhìn không chuyển mắt, không hề bị ánh sáng của pháo hoa làm cho mờ nhạt. Một màu đen của chân trời bỗng nhiên ánh lên một chút sắc màu như một bức tr