XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1223 lượt.

Không phải tôi cũng chỉ vì kiếm miếng cơm ăn sao? Hơn nữa mới vừa vào xã hội không lâu, xui xẻo a, luôn bị bắt tại trận, cũng may sau đó anh ở nơi đó công tác!" Những năm đó, động một chút là vào cục cảnh sát, nhờ có Kỳ Dịch nhiều lần cũng đại phát thiện tâm, chuyện cũ bỏ qua, nếu không sao lại có thể hòa đồng như vậy? Thấy người đàn ông chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liền khoe khoang: "Không tới hai năm, tôi đã học được thông minh, sau này các người có bắt được nhược điểm của tôi không? Không có chứ? Ha ha!"
Kỳ Dịch cười lạnh: "Đúng là không có, chỉ một cái chộp tay đã không còn đất sống! Xử một phát bốn mươi năm!"
Trình Thất lơ đễnh buồn bực uống một hớp rượu: "Stop! Đó là tên cháu trai Lạc Viêm Hành này quá âm hiểm, anh ta đã sớm để mắt tới tôi, lại thu thập nhiều chứng cớ như vậy, tôi nghĩ không thể một năm, nửa năm, anh ta có bản lãnh này, chỉ có thể nói, không sợ bị ăn trộm, chỉ sợ bị trộm nhớ đến, chỉ trách tôi quá tự mãn, cho rằng một bước có thể lên mây, sau này mọi chuyện sẽ cẩn thận hơn! Hơn nữa, không phải năm năm cũng đã ra rồi?" Đây chính là bản lãnh.
"Cô thật sự cảm thấy vinh quang!" Kỳ Dịch lại lắc đầu, dường như người này nhất định thành gỗ mục rồi.
"Quên đi, không nói về tôi nữa, tránh cho một hồi lại phải tranh cải, nói về anh một chút đi, đang êm đẹp, tại sao mời tôi uống rượu?" Cũng một bộ dạng đồng ý với đối phương hết hy vọng chuyện của mình, ai có chí nấy.
"Tại sao cô đồng ý ra ngoài uống rượu với tôi?" Kỳ Dịch gắp một chút thức ăn đặt vào trong đĩa cô gái, không trả lời mà hỏi lại, trong con mắt thâm thúy có chút mong đợi, chẳng lẽ rốt cuộc thông suốt?.
Đóa hoa nở hơn mười năm, rốt cuộc đến một ngày kết trái?
Con ngươi của cô gái nào đó xoay xoay, vô cùng khéo léo nói: "Là như vậy, anh cũng biết chúng tôi lăn lộn được thế này, dù thế nào cũng phải có người che giấu tai mắt chứ? Cho nên tôi muốn trước mở cửa hàng rượu thuốc lá, chẳng qua làm giấy phép buôn bán vẫn có chút phiền toái!" Vẫn hết sức phản đối cô làm chuyện này, cũng sẽ không đồng ý chứ?
Kỳ Dịch đang gắp thức ăn cho cô gái, động tác dừng lại một giây, sau đó tối tăm trừng mắt: "Vì chuyện này mới ra ngoài?"
"Ưmh. . . . . . Chẳng lẽ anh lại cho rằng tôi thật muốn uống rượu? Các anh em của tôi đang ở nhà ăn trấu nuốt rau, tôi làm sao không biết xấu hổ một mình hưởng thụ?" Vẻ mặt anh sao thế? Chẳng lẽ cô còn có lý do khác sao?
Người đàn ông lại cố gắng hít sâu, không nói hai lời, đem đĩa thức ăn ngon trước mặt cô gái bưng trở về: "Nói trên đời này không có lương tâm nhất, không ai có thể hơn Trình Thất cô!"
"Wey wey wey, đưa thứ đó ra chỗ khác làm gì, mang lại cho tôi!" Đoạt lấy cái đĩa, há miệng cắn ăn, nhìn bộ dáng là đồng ý rồi, vui mừng nói: "Tự nhiên còn một lý do nữa cũng là vì muốn nghe chuyện phiền lòng của anh, nói một chút, tại sao muốn tới uống rượu? Trước kia mỗi lần tới, cũng không như ý, thế nào? Thất tình?"
Kỳ Dịch khổ sở uống ừng ực 3 chén, bộ dạng thất bại: "Tôi không biết làm thế nào mới có thể để bọn họ hài lòng, kể từ khi vào cục cảnh sát, bọn họ bắt đầu lựa xương trong trứng gà, cái này cũng không đúng, cái kia cũng không đúng, tôi muốn. . . . . . Dọn ra ngoài ở!"
‘Kỳ Dịch, lần này anh phải kết hôn đi, không muốn kết hôn cũng phải kết hôn, 28 tuổi rồi, thật muốn độc thân sao? Cũng không sợ người chê cười, anh không sợ mất mặt nhưng tôi sợ!’
‘Muốn kết hôn thì phải với cô, hôn nhân của tôi, ai cũng đừng nghĩ can thiệp!’
‘Anh anh anh. . . . . . Anh muốn tôi tức chết mới vừa lòng phải không? Kỳ Dịch, anh đứng lại đó cho tôi, ôi chao, tôi. . . . . . Tên nhóc anh có gan thì vĩnh viễn cũng đừng trở về! ’
Trình Thất đưa tay vẫy vẫy ở trước mắt người đàn ông: "Nghĩ gì thế? Thật ra muốn chuyển ra ở cũng được, dù sao cha mẹ của anh, tôi không chịu nổi, chẳng qua, com không chê mẹ xấu, nói thế nào bọn họ cũng ngậm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn, giận dỗi đi ra ngoài yên tĩnh một chút, nguôi giận trở về !" Khoảng cách sinh ra tốt đẹp nha!
"Tôi cũng nghĩ như vậy!"
"Rốt cuộc chúng ta tâm linh tương thông một chút rồi ……… cạn chén!"
Kỳ Dịch liếc cô một cái: "Không biết dùng thành ngữ cũng đừng dùng loạn!" Biết ý nghĩa tâm linh tương thông không? Nhìn thái độ giống như bạn thân thì im lặng không nói gì.
Trình Thất nghiêm túc gật đầu một cái: "Đương nhiên tôi biết, tâm linh tương thông! Bình thường dùng để chỉ hai người yêu nhau, trong lòng luôn suy nghĩ về nhau!" Nói cách khác, cũng là hai người nghĩ chuyện đến một chuyện, có gì sai sao?
Hai người yêu nhau. . . . . . Nhịp tim Kỳ Dịch muốn ngừng đập, thật sự thông suốt? Cũng không phải là không thể, mỗi ngày vào cục cảnh sát nhiều phạm nhân như vậy, nhưng anh lại khoan dung chỉ một mình cô ngoài vòng pháp luật, có lẽ cô không biết, thật ra nguyện vọng lớn nhất của anh chính là làm một bác sĩ trị bệnh cứu người mà không phải đem từng người ép đến đường cùng.
Cả đời chưa từng cải lời cha mẹ, chỉ có một lần đó say rượu, thiếu chút nữa đoạn tuyệt quan hệ cha con. Lần này, càng thêm không thể tách rời ra, vì