Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu
Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.
ông phải búp bê, đứa bé không phải, đứa bé biết khóc biết cười, búp bê không biết, đứa bé biết gọi mẹ, đứa bé biết chơi đùa với cô, cùng nhau nhảy dây, cùng nhau nói chuyện, cùng nhau đi dạo phố. . . . . .
Hút hút lỗ mũi, môi dưới vểnh lên cao ngất, mu bàn tay hung hăng lau nước mắt một cái, nếu như cô có đứa bé, nhất định sẽ đối với nó rất tốt, mặc kệ nó là người què hay người mù, hay người điếc, chỉ cần cười với cô, cô sẽ đối với nó rất tốt, sẽ không giống ba mẹ ném nó đến trạm xe lửa, xem như cô ăn không đủ no, cắt lấy trên người một miếng thịt cô cũng làm.
"Ô ô ô ô ô!"
Đứa bé không có, quên mất trong xe còn có người, lần đầu tiên rất không có lễ phép đẩy cửa xe ra, sau đó đi tới trạm xe buýt, nhìn mưa to bat đầy trời, ngay cả ông trời cũng khi dễ cô, ngửa đầu đau xé tim gan thét chói tai: "A a a a ô ô ô ô ô."
Đám người chờ xe bắt đầu cách xa, kẻ điên ở đâu ra vậy?
Khâu Hạo Vũ thấy có xe taxi chạy qua, cô gái cũng không cản, cũng vẫn ngồi xổm nơi đó khóc, căn bản loại phụ nữ này tuyệt đối sẽ đem đứa bé làm lợi thế tìm vinh hoa phú quý, đã như vậy làm cho người nào nhìn? Hừ lạnh một tiếng, quay đầu xe, vô tình rời đi.
"Vườn Bách Hoa, chỉ nghe tên đã biết là khu đất hạng nhất, Chị Thất, về sau nơi này chính là trụ sở chính của chúng ta!" Ma Tử hưng phấn dùng ngón tay cái cọ xát chóp mũi, bàn tay chống nạnh, nhấc một chân giẫm lên bệ đá, xuyên qua màn mưa nhìn tòa nhà sang trọng ở phía trước, Phi Vân Bang cũng có biệt thự.
Mưa rơi không dứt, toàn thể thành viên tụ tại trong đình nghỉ mát tránh né, Trình Thất xoa xoa mí mắt phải vẫn giật giật, từ sáng sớm bắt đầu giật không ngừng, gần đây không có chuyện gì lớn xảy ra chứ? Cũng chưa nhận việc mua bán, chưa có sự nguy hiểm gì xảy đến.
Không thể mê tín, vứt bỏ phiền não, cũng mỉm cười nhìn ngôi nhà tương lai, không biết cha có thể nhìn thấy hay không, về phần mẹ, cô chưa từng gặp qua, cho nên căn bản không có nhớ nhung, không có tình cảm, đây chính là lý do tại sao mọi người thường nói mẹ đẻ không bằng mẹ nuôi, nếu như bọn họ cũng còn sống, như vậy cô sẽ là đứa con gái hạnh phúc nhất trên đời chứ?
Tiểu Lan cùng một đám chị em trong bang hội đang tính toán, vốn cảm thấy bọn họ đã không có học thức rồi, không ngờ đám người kia càng thêm không biết chữ, ngoại trừ Đông Phương Minh học thức uyên bác, ngay cả Chị Thất cũng viết không đúng tên, đôm đốp đôm đốp gõ máy tính, sau đó đưa lên kết quả: "Anh Đông Phương, đây là số chi hôm nay, hai gian nhà làm cửa hàng rượu thuốc lá, còn có thuê một gian làm tiệm mát-xa chân trong nội thành và mua biệt thự này, tổng cộng chi phí đều ở nơi đây, anh xem có đúng không!"
Đông Phương Minh đã sớm tính trong đầu, chỉ muốn xem khả năng của các cô nhóc này một chút, thấy một chữ không sai liền vui vẻ gật đầu: "Không sai, về sau tất cả số chi lớn nhỏ trong bang đều phải báo cho Tiểu Lan, Tiểu Lan, cô chịu khó một chút, ghi lại tất cả, sau đó sẽ giao cho tôi! Tôi sẽ báo cáo cho Chị Thất!"
"Đúng rồi chị Ma Tử, tôi không biết ghi tên của chị vào sổ như thế nào. . . . . ." Tiểu Lan không muốn phạm lỗi lớn, cũng viết Ma Tử sao? Đến nay cũng không biết tên thật của đối phương, không nhịn được hỏi. Ma Tử lại khoát tay: "thì viết
Ma Tử đi, quên nói với các người, tôi và bọn họ không giống nhau, chưa tính là từ cô nhi viện ra ngoài, cha mẹ ruột của tôi là ai ngay cả chính tôi cũng không biết, đi theo chân một người ăn xin lớn lên, ông ấy là người câm điếc, hơn nữa hai chân bị cắt, làm sao biết tên gì? Dù sao từ nhỏ người khác đều gọi tôi như vậy, quen rồi!”
Nhớ tới người cha nuôi, aiz! một mình cũng không nuôi sống nổi còn phải nuôi cô, đáng tiếc ông ấy đã mất sớm, nếu bây giờ ông ấy vẫn còn sống, cô sẽ tự mình làm cho ông ấy một lồng hấp bánh bao thịt, mặc dù chỉ sống cùng ông ấy năm năm, tình cảm đả sớm phai nhạt, nhưng vẫn nhớ từng có một cha nuôi câm điếc chứa chấp cô.
Đều nói bọn họ là những người vô tình vô nghĩa, mà cô lại cảm thấy, so với những người giàu có không ai bì nổi, bọn họ hiểu tình cảm là gì, biết quý trọng tình yêu, tình cảm gia đình, tình bạn bè.
Trình Thất nhìn đại gia đình của mình, vô cùng cảm khái: “không ngờ chúng ta cũng được thế này, nhớ tới thời gian trước kia không hiểu gì, chúng ta cầm đao lăn lộn ở đầu đường, rồi sau đó lại xưng tên bang, có uy vọng không nhỏ, trở thành bang hội số một số hai, rồi đến bị tù, năm năm ra ngoài, dường như tất cả đều thay đổi, đã từng cảm thấy bang phái rất lớn nhưng bây giờ trở thành côn đồ cắc ké không hợp thời nhất, có không ít bang phái xã hội đen quốc tế đến đây nhưng chúng ta không cúi đầu trước bọn họ, vẫn giữ lòng tin, hôm nay lại có biệt thự riêng của mình và mười mấy căn hộ nhỏ thật sự không dễ dàng. Dĩ nhiên, đối với tôi mà nói, tiền tài vĩnh viễn đều là vật ngoài thân, chỉ cần có mọi người ở đây, tôi mới có sức mạnh và động lực, nói cách khác, trong lòng tôi, mọi người mới là quan trọng nhất!”
“Ha ha. Chị Thất, tôi cũng vậy, nếu như không có mọi người, tôi nghĩ tôi sống cũng không còn thú vị!” Ma Tử ngượng ngùng gãi gãi cổ,