Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dám Yêu Dám Lên

Dám Yêu Dám Lên

Tác giả: Kagen no Ju

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341479

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.

hì trong mắt mình anh vẫn vĩnh viễn là người anh nghịch ngợm thường dẫn mình đi nhìn lén các đôi kiss nhau, hoặc là dùng gương đặt dưới váy các cô gái để nhìn lén nội y của bọn họ xem là màu gì, kiểu cách ra sao.
Lần này gặp lại anh họ, mình không cần làm phiền đến phó tổng để tìm bạn trai giúp mình rồi. Anh họ rất hữu dụng nên chuyện chung thân đại sự của mình liền giao cho anh họ xử lý, à, quan tâm. Trần Mạch cũng rất tốt bụng, liền đáp ứng lo chuyện này cho mình, còn đưa mình vào danh sách khách VIP của quán ăn đem nhà anh. Anh biết mình thích uống rượu nên liền chiều mình để mình vui vẻ.
Phó tổng vừa định trả lời thì giọng hưng phấn của Ryan vang lên: "Hôm qua cái tên nhóc Trần Mạch về nước, mời chúng ta tối nay tụ tập ở quán nhà hắn, không ai được vắng mặt."
Chị Lolo đúng là một người cực kỳ thông minh nha, ánh mắt nghi ngờ hỏi phó tổng giám đốc: "Đừng nói với mình người đó là Trần Mạch nha!"
Phó tổng nhìn mình rồi quay sang gật đầu coi như câu trả lời với Lolo.
Lolo run run, đôi tay càng nắm chặt tay mình hơn: "Quả Quả à! Quả Quả, Trần Mạch hắn ta chính là một con hồ ly và là háo sắc đấy! Sao em lại bị Hoắc Hiên đẩy vào ổ sói vậy? Chị thật đau lòng, đau lòng quá, thà rằng em chọn con trai chị còn hơn! Tuy nó còn ít tuổi nhưng trên nhiều phương diện khác thì không còn nhỏ nữa đâu!"
Sau khi biết người hôm qua mình đi xem mắt là Trần Mạch thì cả Ryan lẫn DK đều có biểu hiện kỳ quái.
Trần Mạch ơi là Trần Mạch, anh đi đến đâu là gieo họa ở chỗ đó—— đúng là tai họa!
"Quả Quả. . . . . ." Ryan nhìn mình rồi nhìn phó tổng, cuối cùng vẫn chọn im lặng.
DK càng cao thủ hơn, nhắm hai mắt lại, giống như đang mặc niệm cho mình.
Haizzz! Trần Mạch đã gieo họa gì cho người ta, mà vừa nhắc tới tên anh mọi người đều trở nên như vậy, nhìn bọn họ bực bội giống như người vừa bị táo bón mà còn mắc bệnh trĩ vậy.
"Mấy người đừng có dọa cô ấy thế," Phó tổng đành phải lên tiếng, "Tối nay đưa cô ấy cùng đi."
Anh ta vừa dứt lời thì Trần Mạch gọi điện cho mình, nói mời mình tối nay đến quán rượu chơi.
Buổi tối mọi người cùng nhau đến quán rượu.
Trần Mạch đã đứng ở chờ, vừa thấy bọn mình anh liền giống như cơn gió chạy đến chỗ mình.
Anh còn cố ý ôm mình rồi kéo mình về phía anh ta, cánh tay cũng rất tự giác khoác lên vai mình.
Khi mọi người ổn định ngồi trên ghế, chị Lolo kéo mình ngồi xuống cạnh chị ấy, nhìn chị ấy lúc này giống như gà mẹ bảo vệ gà con khi thấy chim ưng vậy: "Quả Quả ngàn vạn lần em không được để vẻ bề ngoài của Trần Mạch lừa, hắn ta không phải người tốt đâu!"
Mình gật đầu đồng tình. Đương nhiên Trần Mạch không phải người tốt rồi, bên ngoài thì hiền lành nhưng bên trong đã thối rữa, mà mình, chính là cô em họ bị người anh họ này dạy bảo rất nhiều điều trong nhiều năm qua.
"Quả Quả, lần này chị Lolo nói thật đấy, tên này chính là, sói đấy!" Ryan cũng gia nhập vào hội khuyên can mình, "Hồi còn đi học, số bạn gái của hắn ta bằng số lần hắn ta tắm đấy!"
Lolo qua sang phản đối Ryan, "Cái gì gọi là lần này người ta nói là thật hả? Đã lần nào nói không phải sự thật chưa?"
Mình quá rõ, Trần Mạch thích sạch sẽ, mỗi ngày đều tắm ít nhất hai lần. Chà chà, anh họ mình đúng là sói.
Mình cố tình nhìn Trần Mạch, còn nháy mắt với anh.
"Quả Quả em yêu," Trần Mạch gọi mình, "Bọn họ nói đều là thật đấy, chăm chú mà nghe đi." Ý của anh chính là anh đúng như những gì bọn họ nói, thời đi học của anh đúng là lông bông, sau này anh không cần phải nhắc lại cho mình nghe lần nữa.
"Hắn còn thích chụp hình khỏa thân!" Lolo nói hết thói quen của Trần Mạch.
"Đâu có chụp cậu đâu mà cậu kích động thế làm gì," Trần Mạch không chút hối hận, còn dương dương tự đắc, "Mấy người bị chụp cũng đâu có ý kiến gì."
Không biết vì sao mình lại quay sang nhìn DK, cảm thấy chắc chắn anh ta sẽ cho mình biết đáp án vậy. Lúc này mình cảm thấy mình và DK tâm ý tương thông, chỉ thấy ánh mắt anh ta quét qua phó tổng giám đốc và Ryan, cuối cùng nhìn mình với ánh mắt đau thương, sau đó gật đầu rồi nhắm hai mắt lại.
Mình cũng hiểu rõ Trần Mạch là kẻ có ham mê biến thái, không những tự chụp mình giờ còn tăng cấp lên đến độ đi chụp cả người khác nữa. Mình cầu nguyện cho máy tính của anh họ không bị hỏng và không bị ai hack, vì, mình muốn được xem! Rất muốn xem!
"Trong điện thoại của anh cũng có đó!" Biết trong đầu đen tối của mình đang nghĩ gì, Trần Mạch vừa nói vừa nháy mắt mấy cái liền.
Nghe xong hai mắt mình tỏa sáng, lập tức chuyển sang cầu nguyện cho điện thoại của anh họ ngàn vạn lần đừng bị mất, cho dù muốn ném đi thì mình sẽ chạy ra nhặt, mình rất muốn nhìn thấy cơ thể của phó tổng giám đốc! Phải tìm cơ hội cướp lấy điện thoại của anh họ mới được. Muốn xem! Nhất định phải xem!
Phó tổng vẫn im lặng không nói gì, hình như đã sớm quen với việc bị uy hiếp sẽ lộ hàng rồi.
Ngoại trừ mình và Trần Mạch là người trong cuộc, thì bọn họ không ai biết mối quan hệ thật sự giữa hai anh em mình, chỉ có thể nghĩ rằng chúng mình là cặp đôi xem mắt thôi.
Mình và Trần Mạch nhìn nhau rồi cườ