Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
gủ thoải mái được.
Xe đi vào trong nội thành, nhân lúc đèn đỏ dừng xe lại, Hoắc Hiên nghiêng đầu, ánh mắt mong chờ nhìn mình hỏi: "Kế tiếp định đi đâu đây?"
Mình nhìn Hoắc Hiên ăn mặc quần áo chỉnh tề, trong đầu hiện lên bốn chữ: mặt người dạ thú. Ai có thể tưởng tượng được người đàn ông lịch sự nho nhãn này nhưng khi lên giường thì lại trở thành dã thú, nhiệt tình điên cuồng.
Mình ngang nhiên xoa bóp vòng eo mỏi nhừ, cười nhạt, cắn răng nghiến lợi nói: "Em về nhà em, anh thì về nhà DK nha."
"DK là gay!" Hoắc tiên sinh méo miệng giả bộ uất ức.
"Dạ, nhưng hắn chỉ động dục ra tay với Ryan thôi, để cho anh đến đó ở thì em rất an tâm."
". . . . . ."
Xe hơi chậm rãi dừng ở dưới nhà mình, sau khi tắt máy, hai tay Hoắc Hiên tiến đến ngang hông của mình, nhẹ nhàng xoa bóp.
"Thật sự em không cần anh cùng lên nhà giúp em xoa bóp sao? Em biết là anh rất sẵn lòng mà." Hoắc tiên sinh chân thành hỏi.
Mình cũng chân thành từ chối: "Em xin nhận tấm lòng nhưng thật sự không cần mà."
Phải thừa nhận là kỹ thuật xoa bóp của Hoắc Hiên rất cao tay, nhưng mà giá của nó khá cao, hôm nay thực sự mình không trả nổi nữa rồi.
". . . . . . Vì yêu cầu vô độ của anh khiến em chịu khổ, anh thật sự xin lỗi em," Hoắc Hiên ôm mình vào trong lòng dịu dàng nói, "Nhưng anh không có cách nào dừng lại, anh chỉ như vậy với mình em, và anh mong em cũng chỉ thuộc về mình anh."
Hoắc Hiên nâng đầu mình lên, vừa hôn vừa nói tiếp: "Anh rất sợ sự nhiệt tình và dục vọng của anh sẽ dọa em sợ, làm em bị thương, nhưng anh không thể khống chế nổi mình, cũng không có cách nào cắt đứt được dục niệm chiếm lấy em."
"Vậy thì từ nay về sau em sẽ rèn luyện thể lực là được mà." Mình khẽ nói thầm.
Lời nói này đổi lấy nụ hôn ngày càng nóng bỏng hơn.
"Đi về nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai chúng ta đến công ty là gặp nhau mà." Hoắc Hiên tỉ mỉ dùng ngón tay lau đi những tơ bạc trên bờ môi, "Nếu như có thể, anh thật sự không muốn thả cho em về nha đâu."
Nhìn Hoắc Hiên khẽ lè lưỡi liếm tơ bạc trên ngón tay, mình cố gắng giữ chặt lấy chút lý trí để không bị dâm - mị - dụ - hoặc, "Anh lái xe về cẩn thận, về đến nhà thì gọi cho em nha."
Cuối cùng thì lý trí cũng chiến thắng tà niệm, mình xuống xe nhưng vẫn nghe được Hoắc Hiên thở dài chán nản: "Không thành công trong việc dụ dỗ, thất bại. . . . . ."
". . . . . ."
Sáng thứ hai đến công ty nhưng không thấy Hoắc Hiên đâu, chị Lolo nói anh ấy đi cùng Ryan và DK ra ngoài bàn chuyện làm ăn, nếu thuận lợi mới có thể ký hợp đồng, tiếp tục hợp tác.
Giờ giải lao buổi trưa nhận được điện thoại của Hoắc Hiên.
"Đàm phán thuận lợi không?"
"Thuận lợi."
"Nhưng nghe giọng anh cảm thấy không giống như mọi chuyện được thuận lợi vậy nha."
"Thì bởi vì rất thuận lợi cho nên tối nay không thể tránh việc ăn mừng."
Nghe Hoắc Hiên làm nũng và oán than, mình chỉ cười khẽ một tiếng.
Hoắc Hiên nói: "Nhớ em, từ tối hôm qua đến giờ không được gặp rồi."
Hoắc Hiên còn nói: "Thật sự rất muốn trốn khỏi đây để chạy về công ty ôm em một cái."
Khuôn mặt nóng lên, mình dịu dàng nói: "Đồ ngốc, tối nay sau khi làm xong thì gọi điện cho em nha."
Sau khi nói chuyện với Hoắc Hiên, mình gửi tin nhắn cho Vu Tiểu Nại, hẹn cô ấy tối nay đi ra ngoài ăn cơm. Hoắc Hiên bận cũng tốt, đúng lúc mình đang cần chút thời gian rảnh để tâm sự với Vu Tiểu Nại.
"Nhìn bộ dạng đi đứng của cậu kìa, chắc chắn là đã thực hành rồi, nói cho tớ biết cảm giác như thế nào?" Vu Tiểu Nại nháy mắt, hóng chuyện.
"Không giống cảm giác như ngón tay ngoáy lỗ mũi ra chút máu, nhưng vẫn có thể chấp nhận được."
"Vậy cậu cũng phải nói một chút cảm giác nha!"
". . . . . ."
"Nhóc con, hai ngày qua buông thả dục vọng quá hả? Vừa rồi nhìn tư thế đi của cậu không được tự nhiên, chậc chậc chậc, tớ đã nói nhìn hông Hoắc Hiên nhà cậu là biết khỏe lắm rồi mà. . . . . ."
Tư thế đi của mình không được tự nhiên? Đến nỗi ấy sao? Cô nàng này nhất định là đang hù dọa mình.
"Không có việc gì tự nhiên lại đi nhìn hông đàn ông nhà người ta làm gì, chẳng lẽ Trần Mạch. . . . . .Ai ui, dám đá tớ sao, không cho phép cậu dùng giày cao gót làm hung khí nha!"
"Ai bảo cậu nói xấu chồng của người ta."
Rõ ràng còn chưa có phải nói ra nha, thiệt quá đi!
Vu Tiểu Nại cười hiền như đức mẹ, "Nói đi, muốn nói chuyện gì với tớ?"
"Từ Âm."
Bởi mối quan hệ của mình nên Vu Tiểu Nại không xa lạ gì với Từ Âm cả, cô ấy cũng giống mình, sau vài lần tiếp xúc đều thích cá tính của Từ Âm.
Mình đem chuyện tuần trước Từ Âm cùng Hoắc Huyền ra nước ngoài thăm người nhà, sau đó cãi nhau Từ Âm một mình quay về nước đến nhà Hoắc Hiên ở kể cho Vu Tiểu Nại nghe, kể cả chuyện đột nhiên lần này trở về Từ Âm rất lệ thuộc vào Hoắc Hiên.
"Với những hiểu biết của tớ về Từ Âm, thì từ trước tới nay chưa bao giờ chị ấy lệ thuộc vào Hoắc Hiên cả, thậm chí chị ấy còn chăm sóc Hoắc Hiên như một người chị gái lớn trong nhà vậy."
"Hay là bởi vì lần cãi nhau này với Hoắc Huyền khá căng thẳng nên mới biến thành như vậy không?"
"Lúc mới đầu tớ cũng