Tác giả: Mễ Lộ Lộ
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 134708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/708 lượt.
thẳng con ngươi đen nóng bỏng của hắn. "Anh chỉ là đem hấp dẫn dùng sai ở trên người ta thôi."
"Phải không?" Tây Sóc cảm thấy những lời này của nàng rất có ý tứ. "Ý em nói là, em đối với tôi một chút cảm giác cũng không có sao?"
"Có, ta đối với anh có cảm giác chứ." Nàng lạnh lùng hừ một tiếng.
"Hả? Cảm giác gì cơ?" Hắn vẻ mặt mong chờ.
"Là loại cảm giác muốn đào cái hố rồi đem anh chôn đó!" Hừ, lấp cho đầy sau đó dùng sức đạp nấm đất mấy đá, hy vọng hắn có thể rơi xuống mấy tầng địa ngục.
Hắn cười ha ha vài tiếng. "Hổ Nhi, em có biết không, nữ nhân rất thích khẩu thị tâm phi (lòng nghĩ thế này miệng nói thế kia)?"
"Vậy anh có biết không, anh kỳ thật rất thích lật ngược phải trái?” Cùng hắn ở chung một khoảng thời gian, nàng cũng biết nhanh mồm nhanh miệng, tóm lại không thể ngây thơ để bị lừa gạt
"Vậy em dám đánh cuộc với tôi không?" Hắn buông ly rượu, tròn xoe mắt cười nói: "Nếu em thắng, tôi sẽ không làm phiền em nữa, chúng ta cùng đến Hoa cô nương hỏi chìa khóa, thả tự do cho em."
"Thật chứ?"
" Một lời đã nói ra, sẽ không thay đổi."
"Đánh cuộc gì?” Nàng bắt đầu nóng lòng muốn thử chút.
"Tôi cá là kỳ thật trong lòng em đối tôi cũng có một ít ý nghĩa." Tây Môn Sóc duỗi tay nâng cằm của nàng lên, khóe miệng khẽ nhếch.
"Dùng cái gì chứng minh?” Hổ Nhi hít một hơi thật sâu, che đi rung động bất chợt trong đầu kia. "Nếu em đối tôi không có cảm giác gì, em hẳn là dám hôn tôi...."
"Anh đây là chiếm tiện nghi của ta?" Nàng đánh gãy lời của hắn, cái miệng nhỏ nhắn tức giận nâng lên, không quên biểu thị sự xem thường hắn.
"Nếu em thực sự đối tôi không có cảm giác, khi em hôn tôi, tôi sẽ biết tình cảm bên trong cái hôn của em, không có tình cảm thì hôn lạnh nhạt, như là hôn một tảng đá vậy." Hắn không ý tốt lấy lý do như vậy thuyết phục nàng. "Huống chi chỉ là một cái hôn, đến lúc đó em thắng, không phải như em mong muốn sao? Không phải trước giờ em luôn tự tin tràn đầy sao?"
Hổ Nhi hướng về phía con ngươi đen sâu lường được của hắn, trong đầu tất cả đều do hắn giựt dây.
Đúng vậy, nếu nàng nếu nàng thực sự đối hắn không có cảm giác gì, hôn một lần, hai lần hoặc là hơn trăm lần đều không có sao đi?
Nàng sao lại muốn từ bỏ cơ hội tốt này chứ? Chỉ cần hôn hắn một lần, có thể đổi lấy tự do say này, đáng giá!
"Được." Nàng quyết định cùng hắn đánh cuộc. Hôn, chẳng qua là miệng với miệng chạm vào vào một chút, có gì phải sợ?
Không sợ, cùng hắn làm!
Trước lúc nụ hôn bắt đầu, trong lòng Hổ Nhi bất an không yên. Nàng không rõ vì sao chỉ là một cái hôn, lại khiến cho cả người nàng run rẩy, hơn nữa, nhìn mặt của hắn, nàng bỗng nghĩ đến hình ảnh có một lần hắn đột nhiên hôn nàng.
Cái loại cảm giác ấy lại quay trở lại, cái lưỡi linh hoạt mềm mại ẩm ướt của hắn chui vào miệng vào răng của nàng .....
Tây Môn Sóc nhìn nàng im lặng do dự, cũng không lên tiếng phá vỡ không khí tốt đẹp này
Hắn biết nàng đang khó chấp nhận, nụ hôn với nàng mà nói kỳ thật vô cùng quý giá.
Vì thế, hắn chủ động đưa môi mỏng ra trước, hôn lên môi đầy đặn mềm mại của nàng.
Hổ Nhi giống một con hổ nhỏ bị dụ bắt vào lồng, mặc cho Tây Môn Sóc ôm hôn.
Hai người đang lúc cùng nhau hưởng thụ cảm giác ngọt ngào, thì đột nhiên cửa bị đá tung ra, tại chỗ hai cánh cửa có vô số mảnh gỗ lớn nhỏ không đều.
Hổ Nhi cùng Tây Môn Sóc bị tiếng động vang dội làm cho hoàn hồn, cùng nhìn lên hướng cửa.
Đứng ở cửa là một nữ tử mặc áo đen, dưới ngọn đèn mờ nhạt, ả hơi để lộ vai, trên đầu quấn một búi tóc nhỏ, váy dài phủ tới đùi, vô cùng đặc biệt. Người nữ tử này chừng hơn bốn mươi tuổi, trên mặt trang điểm xinh đẹp, vẻ ngoài cùng khí khách đều mười phần. "Con rể, bản cung rốt cục tìm thấy ngươi rồi." Nữ tử phong lưu tao nhã tự mình thăm hỏi, ngay lúc đó toan tính đen tối hình thành, nụ cười sâu kín mà tàn ác.
“Độc hậu!” Tây Môn Sóc vừa thấy ả, vội vàng đem Hổ Nhi che chở ở sau người. "Bà ...."
"Thì ra nhà ngươi trốn đến tận nơi này rồi, khó trách bản cung tìm không được ngươi." Độc hậu cười lạnh vài tiếng.
"Nếu không phải nghe nói ngươi có vị hôn thê ở thành Trân Châu, chỉ sợ cũng gặp không được ngươi."
"Bà ..." Ánh mắt hắn khép nhanh lại. Tuy rằng hắn tập võ từ nhỏ, nhưng xem trước mắt cùng với Độc hậu, ả phóng độc tới cũng nhanh, hắn mà ra tay so ra còn kém xa.
Hổ Nhi có chút ngây ngốc, hết nhìn Tây Môn Sóc, lại nhìn nữ tử hắn gọi là Độc hậu
Nữ nhân này gọi hắn là con rể? Chuyện gì xảy ra vậy chứ?
"Bà là ai? Lại dám chạy đến đây để giương oai!" Hổ Nhi nhịn không được, từng bước tiến lên chỉ vào mũi của Độc hậu kêu lên.
" Tiểu nha đầu, thực ra ngươi tính thế nào hả?" Độc hậu cười lạnh một tiếng, chậm rãi đi đến trước mặt bọn họ. "Bản cung hôm nay là tới mang nhà ngươi về, mau theo bản cung trở về, cùng Diêm Vương công chúa thành thân."
" Độc hậu, tôi nói rồi tôi sẽ không thành thân cùng công chúa." Hắn lại đem Hổ Nhi lôi kéo ra sau, sợ nàng bị Độc hậu ra tay hạ độc.
"Lần trước ngươi bị bản cung giáo