Tác giả: Mễ Lộ Lộ
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 134724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/724 lượt.
iêng nể gì mà rút ra đưa vào.
Khoái cảm tràn ngập dữ dội tiếp cận tứ chi Hổ Nhi, theo bản năng tự mình đem mông trắng áp sát giữa bắp đùi của hắn.
Hai người ăn khớp như thế, tựa hồ tìm thấy trong đời này một nửa khác mất mát đã lâu.
Khi hắn động tác đong đưa càng nhanh, nàng liền cố nén dục vọng càng mãnh liệt, mà thân thể chuyển động chính là không lừa được người.
Hổ Nhi thân thể sung sướng, trong lòng đối hắn cũng tràn ngập tình cảm. Nàng có thể níu xuống cao trào một lần lại một lần ập đến, đột nhiên từ sâu bên trong giữa chân nàng nổ tung ra. Tây Môn Sóc có thể cảm giác được đóa hoa của nàng không ngừng tràn ra rất nhiều vui thích, cơ hồ đưa cây sắt to lớn của hắn đẩy ra. Hắn giữ chặt thắt lưng của nàng, đem thiết cứng rắn lần lượt xông vào trong cơ thể nàng, giống như hắn muốn đem tình yêu vừa nảy sinh, đưa vào tận sâu trong tim nàng.
Hắn hy vọng nàng cũng như hắn giống nhau, tương lai trừ hai người ra, không còn chứa được bất kỳ kẻ nào khác nữa.
Ở một khắc cuối cùng, trong cuống họng hắn phát ra một tiếng gầm nhẹ, sau đó dùng hết sức hung hăng đem vật cường tráng xuyên vào chỗ sâu nhất trong cơ thể của nàng, cảm xúc gieo mầm móng diễn ra bên dưới, giống như sau này vô số lần thuộc về hai người......
Trời sáng ngời, ánh nắng ấm áp lọt qua chấn song cửa sổ, chiếu vào bên trong nhà nhỏ tối tăm. "Hổ Nhi." Một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve trên gương mặt của nàng.
"A." Hổ Nhi không ý thức bèn vẫy vẫy cái bàn tay ầm ỹ kia, lại trở mình muốn chui vào trong chăn.
Mùa xuân ngủ là vừa vặn, đừng ầm ỹ nàng nha!
" Hổ Nhi, tỉnh mau, chúng ta nên dậy thôi." Tây Môn Sóc đã sớm mặc chỉnh tề, đang ở giường gọi Hổ Nhi.
Dậy? Muốn đi đâu? Ta chỉ muốn ngủ thôi. Hai mắt nàng tuy nhắm, nhưng vẫn nghe lọt vào tai lời hắn nói.
"Không phải mơ." Hắn ngang ngược cầm bộ quần áo ở trên người nàng, không để ý nàng giãy dụa thét chói tai, thay nàng mặc.
"Đủ rồi!" Hổ Nhi tức giận đẩy hắn ra. "Ta tự mặc, anh lập tức xoay người sang chỗ khác."
"Thẹn cái gì? Tối hôm qua chúng ta nên làm đều đã làm, không nên làm cũng làm rồi a." Tây Môn Sóc còn rót thêm nói, song vẫn đưa lưng về phía nàng, để nàng an tâm mặc quần áo.
Nàng một bên mở miệng mắng chửi người, một bên mặc vào quần áo. "Anh cái đồ khốn kiếp này, tối hôm qua có phải hay không thừa dịp ta bị thương, cố ý ...."
Bị thương? Đúng rồi, tối hôm qua có nữ nhân giống như yêu quái xông tới, luôn miệng gọi hắn con rể, nói cái gì muốn hắn trở về cùng nữ nhi của ả thành thân.
" Ngày hôm qua...... Yêu bà kia thực sự ép ta ăn cổ trùng?” Hổ Nhi vừa tưởng tượng đến hình dạng con trùng đen béo kia, liền nhịn không được nôn khan một trận.
"Ừ." Tây Môn Sóc gật gật đầu. "Em trúng phải thúc giục tình cổ, cho nên tối hôm qua khi em phát tác, anh không thể không cùng em ...."
“Câm miệng,” Nàng không muốn nghe hằn mở miệng nói đến cái từ kia, dù sao nàng còn là hoa thơm chưa gả a! Ai, nàng có thể hay không sáng sớm đừng nhất định phải cùng hắn đối mặt nha? Nàng còn cần một chút thời gian để chuẩn bị nha!
Hắn cứ chình ình xuất hiện ở trước mặt nàng, còn cho nàng biết, ta chính là nam tử đoạt đi trong sạch của cô, trời ạ! Nàng mới vừa thề, nàng không mong nhất chính là nhìn thấy nam nhân Tây Môn Sóc nha!
Nàng thật muốn khóc.
" Hổ Nhi, chúng ta cứ đi rồi từ từ nói chuyện sau nhé." Tây Môn Sóc liền kéo tay nàng đi ra khỏi phòng (phòng riêng của Hổ Nhi)
Trong lòng nàng vô cùng nghi hoặc, nếu tối hôm qua mọi chuyện là thật ....
Trước đó nàng bị trúng độc, còn từng nhìn thấy tiểu thư, kế tiếp, tiểu thư cùng mấy tỷ tỷ đều rời đi phòng của nàng.....
Vậy không phải là giả, chuyện nàng cùng Tây Môn Sóc lăn lộn trên giường, tiểu thư cũng biết hết sao? Hổ Nhi trong đầu hỗn loạn một hồi, vì sao cái ả Độc hậu kia xuất hiện có một chút thôi, đã đem quan hệ của bọn họ lẫn mọi người ra làm rối loạn đây? Mà giờ phút này bàn tay to của Tây Môn Sóc lại bò lên tay nàng, giống như cũng không tính buông ra.
Tại sao có thể như vậy đây? Đầu của nàng vẫn rất hỗn loạn.
Chuyện tối hôm qua nàng còn có một tia ấn tượng, chỉ nhớ rõ mình khi đó khó nhịn thống khổ, nàng vẫn cố chịu, sau đó hắn nói ở bên tai của nàng, không cần chịu đựng, anh sẽ giúp em....
Giúp giúp giúp...... Giúp cái đầu! Cái hắn gọi là giúp, chính là chiếm đoạt nàng! Nàng thực sự không còn mặt mũi gặp Giang Động phụ lão nữa!
Hổ Nhi thật vất vả lấy lại tinh thần xong, phát hiện chỗ sân sau đã chuẩn bị sẵn hai con tuấn mã.
Ba vị tỷ tỷ cùng nàng lớn lên, Hoa Lưu Ly đều đã đến chờ bọn họ ở đó rồi.
Á, thật xấu hổ, trong tay nàng còn nắm vị hôn phu của tiểu thư nha! Hổ Nhi nhịn không được muốn buông tay Tây Môn Sóc ra, lại bị hắn gắt gao giữ chặt.
“Tiểu thư......” Vẻ mặt mọi người sao lại trầm trọng thế nhỉ? Là vì các nàng đều biết nàng cùng Tây Môn Sóc ....
"Có chuyện gì về nói sau, cho ngựa chạy mau đi." Hoa Lưu Ly hơi nhíu mày nói: “Tây Môn công tử, ta đã sai người thông báo với lệnh tôn rồi, mời ông ta nhận