Tác giả: Mễ Lộ Lộ
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 134703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/703 lượt.
ng cưỡi ngựa không ngủ cũng không nghỉ, nhắm một đường thẳng đến nhà. Tới nhà một lúc, cả người nàng đã mệt mỏi không còn sức. Thiếu chút nữa té xỉu.
Các tỷ muội vừa nhìn thấy nàng về, vội vàng chạy đến đem nàng dìu vào trong nhà, sau đó nhìn thấy sẹo trên mặt nàng, ai nấy đều nhíu mày.
Rồi khi Hổ Nhi tỉnh lại, các nàng mới biết được nàng đến Diêm Vương môn lần này, đã xảy ra rất nhiều chuyện.
“Tây Môn Sóc đâu?” Hoa Túy từng hỏi nàng như thế.
"Ta không biết." Trong lúc đó nàng cũng không nói nàng cùng Tây Môn Sóc có khúc mắc tình cảm. "Ta cùng hắn không có nói lời từ biệt mà lập tức trở về."
Nàng nghĩ, chờ tâm tình của nàng ổn một chút, có lẽ sẽ từ bỏ cái công việc ở Tục Hương Lầu, rồi mới trở lại cuộc sống trước đây ở tòa nhà lớn.
Thiên hạ rộng lớn, giờ phút này nàng lại cảm thấy nơi nào cũng không có chỗ cho nàng dung thân.
Cái cảm giác cô độc này trong nháy mắt nhảy vào chiếm cứ lòng của nàng. Hổ Nhi ngồi ở mép giường, hai tay vòng quanh thân. Sau này, nàng có lẽ không thể giống như trước, có thể sống như người bình thường được nữa. Nàng rời khỏi giường, đi đến trước bàn trang điểm, ngắm bộ mặt xấu xí kia của mình.
Chính mình như vậy, nàng xem đã lâu mà vẫn nhìn không quen, càng đừng nói đến nam tử tuấn mỹ xuất sắc như Tây Môn Sóc.
Hổ Nhi khóe môi cười chua xót. Thì ra thay đổi bô mặt chính mình, có một chút như vậy mà cũng không thật.
Cuối cùng nàng không mở mắt, không soi mình trong gương nữa.
Nàng đi đến trước cửa sổ, nơi này không lâu là chỗ mà Tây Môn Sóc thích ngồi nhất.
Nàng lục lọi trí nhớ, ngồi ở phía trước cửa sổ, muốn biết hắn khi đó rốt cuộc ngồi ở nơi này nhìn gìm nghe gì.
Sau khi ngồi vào chỗ của mình, nàng vừa ngẩng đầu, phát hiện một vầng trăng sáng treo cao trên tấm màn đen trong trời đêm, mà bên tai là tiếng đàn sáo từ sân khác truyền đến.
Thì ra khi đó hắn có ý thích như vậy, khó trách có tâm tình cùng nàng đấu võ mồm...... Á. Nàng thở hốc vì kinh ngạc, sao lúc này nàng vẫn còn nhớ đến đoạn thời gian kia cùng hắn chung một chỗ chứ? Hổ Nhi cắn môi, cố nén nước mắt xoay quanh trong hốc mắt.
Ra thế, đây gọi là nhớ lại ư? Thời gian cùng một chỗ tuy ngắn ngủi, hiện tại nàng lại rất nhớ lúc cãi nhau, cà lơ phất phơ của hắn, lời ngon tiếng ngọt của hắn, cái ôm của hắn .....
Tất cả đoạn ngắn cùng hình ảnh đều trở thành hoài niệm nhất của nàng a! Nàng bị làm sao vậy? Vì sao vừa nghĩ đến hắn lại vừa khóc chứ? Hổ Nhi tức giận lau đi nước mắt trên mặt.
Cái này không giống nàng a! Nàng nên cười to vài tiếng, sau đó nói cho khắp người trong thiên hạ, nàng cùng Tây Môn Sóc không còn liên quan.
Rõ ràng như vậy mới đúng, nhưng là, lòng của nàng lại phản bội nàng.
Vui vẻ đã lìa xa nàng, hiện tại nàng chỉ có cô độc, chỉ có một mình .....
Hổ Nhi rốt cục chịu không được, nấc lên một tiếng khóc, tất cả đều là tiếng nức nở của nàng. Nói nàng cậy khỏe cũng được, nói nàng hối hận cũng xong, nàng chính là không quên được Tây Môn Sóc thôi, có thể hắn vì nàng thay hắn trúng cổ độc, mang nàng đi vào hang cọp xin giải dược, hắn làm sao có thể nông cạn như thế, cứ vậy đem nàng vứt qua một bên, hướng tiểu thư cầu hôn? Nàng càng nghĩ càng khổ sở.
Nhưng nàng không hề cứng cỏi, nàng căn bản không có biện pháp lại đối mặt hắn, từ trong miệng hắn mà chứng thật nghi vấn trong lòng.
“Ô ô......” Dưới ánh trăng, Hổ Nhi khóc làm khuôn mặt nhỏ nhắn nhuốm đầy nước mắt.
Lúc này, trong phòng nàng bỗng nhiên có thêm một bóng người nữa, người kia không biết đi vào phòng của nàng lúc nào, nhìn bộ dáng nàng khóc không ra tiếng.
Trái tim hắn đau nhói, đến gần lại chỉ thấy nàng khóc sướt mướt là làm sao?
"Nàng đang khóc cái gì?" Tây Môn Sóc có vẻ mệt mỏi phong trần (vất vả), trong con ngươi cố nén tức giận, từng bước hướng nàng đi tới.
"Á .... " Hổ Nhi hít một hơi, ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Vừa nhìn tới, nàng nghĩ mình khóc đến đầu váng mắt hoa, thậm chí xuất hiện ảo ảnh rồi. Nhưng ngay sau đó, thân hình cứng nhắc của nàng lại bị cuốn vào trong lòng hắn, bị hắn ôm thật chặt.
“Chết tiệt, chết tiệt, tại sao nàng muốn làm ta sợ như vậy?" Tây Môn Sóc đem nàng giữ chặt trong ngực. "Nàng có biết sau khi không thấy nàng đâu, ta lo lắng đề phòng cỡ nào, cứ nghĩ đến nàng lại bị người ta bắt đi, hại ta tìm thật lâu ....."
"Ta ...." Nàng còn không kịp mở miệng nói gì, liền bị hắn hôn lấy.
Nàng không dám tin nhìn hắn.
Hắn.... Còn dám hôn nàng a?
“Không, không muốn!" Nàng dùng sức đẩy hắn ra, không mở khuôn mặt nhỏ nhắn ra. "Ta biến thành như vậy, chàng không cần phải đối ta giả vờ yêu thương nữa!"
Giả vờ yêu thương? Tây Môn Sóc vừa nghe con mắt như muốn trợn trừng lên.
"Ta đối với nàng một mối chân tình, thế mà nàng nói ta giả vờ yêu thương sao?" Nữ nhân này lần đầu làm hắn nổi giận như thế. "Nếu nàng không có yêu ta, cũng không cần phải phủ nhận tình cảm của ta!"
Hổ Nhi vừa nghe, càng thêm tủi. "Chàng sao lại như vậy? Lúc trước khi ta không thương chàng, chàng hẳn là không nên trêu chọc ta a! Giờ ta yêu c