XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

sách ấy.
Cô nhìn thấy anh trò chuyện sôi nổi với cả nhóm, bỗng thấy lạc lõng. Hiểu Khiết đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm vào chỗ cơm trên đĩa, thực sự không nuốt nổi.
Đúng lúc này, Sở Sở bê đĩa cơm đi tới, liếc đĩa cơm vẫn còn đầy thức ăn của Hiểu Khiết, “Không ăn nổi hả? Có phải không hợp khẩu vị? Giám đốc Lâm đặc biệt thật đấy, chẳng giống người bình thường chúng tôi, tiêu chuẩn cũng khác.” Sở Sở móc mỉa việc ban nãy cô phản đối bản kế hoạch tại phòng họp mà họ cho là rất tốt.
Hiểu Khiết cố tỏ ra bình tĩnh, “Tôi phải trở về chuẩn bị cho cuộc họp chiều nay, không có thời gian ăn uống.”
“Giám đốc Lâm chăm chỉ như thế, bây giờ lại là người đáng tin cậy của giám đốc Thang, tôi thực sự lo cho nhóm của Thang Tuấn, nếu thua họ sẽ bị sa thải.”
Sắc mặt của Hiểu Khiết thoáng biến đổi nhưng lập tức bình tĩnh lại.
Cô nghiêm túc: “Tôi sẽ cố gắng hết sức, bởi tôi tin năng lực của Thang Tuấn, cũng thể hiện rõ thái độ tôn trọng cuộc đua. Nếu tôi lười nhác thì chắc chắn sẽ không thắng nổi anh ấy.”
Cô chuẩn bị rời đi, Sở Sở bỗng nổi cơn thịnh nộ, “Giám đốc Lâm, có mấy lời tôi muốn nói với cô. Tôi biết cô rất coi trọng bản kế hoạch kỷ niệm năm nay, nhưng bên cạnh đó, cô cũng nên để ý tới mọi người mới phải chứ?”
Hiểu Khiết sửng sốt, định mở miệng giải thích thì Sở Sở lại tiếp tục, hoàn toàn không muốn để cô lên tiếng, “Trong cuộc họp, khi cô chỉ trích bản kế hoạch không tốt, cô có nghĩ đến cảm giác của Thang Tuấn không? Sáng hôm đó anh ấy đã rất cố gắng để thuyết phục tất cả đồng nghiệp sửa lại bản kế hoạch lần nữa, cô lại cố tình làm Thang Tuấn bẽ mặt. Xin hỏi giám đốc Lâm, đây là cách mà cô đối xử với bạn bè?”
Sở Sở bảo vệ cho Thang Tuấn giống như gà mẹ bảo vệ gà con, chất vấn Hiểu Khiết.
Bị Sở Sở nói đến mức bực mình, cô đáp: “Đây là công việc, tôi chỉ làm đúng trách nhiệm.”
Sở Sở tiến sát đến: “Nhưng Thang Tuấn coi cô là bạn, nếu giám đốc Lâm chỉ coi anh ấy là một cấp dưới thì đừng giả vờ làm bạn anh ấy nữa, tránh xa anh ấy ra một chút, đừng làm tổn thương Thang Tuấn nữa!”
Trước sự tấn công của Sở Sở, Hiểu Khiết đành phản công, “Tôi không muốn để giám đốc Thang cảm thấy Thang Tuấn thiếu năng lực cho nên tôi mới phủ nhận bản kế hoạch đó. Tôi không muốn buông xuôi, không muốn nộp một bản kế hoạch không hoàn hảo là bởi tôi công tư phân minh, hành xử theo đúng trách nhiệm. Còn cô, trợ lý Tăng thì sao? Hiện giờ cô đang đứng ở lập trường gì để chất vấn tôi vậy?”
Sở Sở trợn tròn mắt.
Cô tiếp tục: “Bạn tốt của phòng kế hoạch? Thanh mai trúc mã của Thang Tuấn? Cấp dưới nhìn không quen phong cách làm việc của cấp trên? Người qua đường trượng nghĩa thấy việc bất bình? Cô có tư cách gì mà nói với tôi như thế?” Dứt lời, Hiểu Khiết bê đĩa cơm bỏ đi, không để cho Sở Sở có cơ hội phản bác.
“Cô! Lâm Hiểu Khiết!” Sở Sở nổi điên nhưng chẳng thể làm gì hơn.
Rời khỏi nhà ăn, Hiểu Khiết bước nhanh vào thang máy, tiếng lộc cộc của giày cao gót như xuyên thẳng vào tâm trạng tan nát của cô. Sắc mặt cô rất tệ, hơi thở dồn dập, cứ nghĩ đến những lời chất vấn của Sở Sở càng thấy tệ hại. Cô ngẩng đầu nhìn đèn thang máy, bực mình, “Sao chậm thế này! Mau xuống nhanh lên!”
Hiểu Khiết cáu bẳn ấn không ngừng vảo nút, nhằm làm vơi nỗi ấm ức.
Hành lang, Thang Tuấn và Hiểu Khiết đi từ hai hướng, đều chuẩn bị bước vào phòng họp. Hai người nhìn thấy nhau từ xa, đều nặng nề lại gần.
“Thang Tuấn, sự việc lúc nãy em muốn nói rõ với anh.” Hiểu Khiết tính giải thích.
“Nếu trước khi báo cáo, em có thể bỏ chút thời gian nói rõ với tập thể thì đã không làm tất cả phải khó xử.” Thang Tuấn nhàn nhạt đáp. Hiểu Khiết vẫn muốn nói thêm, nhưng anh đã đẩy cửa bước vào.
Cô nhìn theo bóng Thang Tuấn, tự hỏi liệu có phải mình đã sai.
Hiểu Khiết lắc đầu, hít một hơi thật sâu, cũng bước vào trong. Mọi người trong nhóm nhìn thấy cô, ai ngồi đúng vị trí nấy, không dám lên tiếng.
Cô cầm chiếc bút dạ, viết lên tấm bảng trắng mục tiêu của bản kế hoạch:
- Thứ nhất: Định vị thị trường
- Thứ hai: Mở rộng tỷ lệ thị trường đã có
- Thứ ba: Kiểm tra lại chi phí và lợi nhuận
Cả nhóm chăm chú nhìn lên tấm bảng.
Hiểu Khiết quay sang mọi người: “Đây là mục tiêu của chúng ta. Tiết Thiếu, số liệu trước đây yêu cầu anh thu thập về sự tiêu dùng năm nay của khách hàng trong các trung tâm thương mại khác đâu?”
Tiết Thiếu lắc đầu: “Bởi vì dịp lễ kỷ niệm còn chưa bắt đầu cho nên kho dữ liệu vẫn trống.”
Cô đặt văn bản xuống, không vui nhìn Tiết Thiếu: “Kho dữ liệu trống, anh hãy điều tra thủ công đi!”
Tiết Thiếu lạnh lùng hỏi: “Giám đốc Lâm, tại sao không thể dùng số liệu cũ? Cứ đơn cử là của năm ngoái đi, chênh có một năm thì làm sao?”
Hiểu Khiết nhìn anh ta một cái, sau đó quay sang cả nhóm, nghiêm giọng: “Thói quen tiêu dùng của khách hàng thay đổi hằng ngày, điều tra thị trường là móc xích quan trọng nhất cho bản kế hoạch, không hiểu được trái tim khách hàng thì không thể giành được trái tim họ.”
Tiết Thiếu chau mày, nói thẳng những gì đang nghĩ, có vẻ mỉa mai, “Tôi lo là trái tim của khách hàng cũng g