Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.

” Đổng sự Tăng dừng lại, nhìn Tng Mẫn, từ từ nói ra trọng điểm, “Đến lúc đó, bất kể là ai làm sai việc gì, nhất định có thể giải quyết nhẹ nhàng. Dù sao cũng là người một nhà.”
Tng Mẫn nheo mày.
“Nhìn thấy cháu vì Lâm Hiểu Khiết mà chạy đi chạy lại thế này, uncle cũng rất xót xa. Thế này đi, giờ uncle có thể phá lệ giúp cháu xử lý việc lá thư nặc danh, nhưng lần sau sợ sẽ không thể. A Mẫn, cháu hiểu không?” Trên gương mặt ông vẫn giữ nụ cười nhưng ngôn từ và thái độ rõ ràng là ép buộc.
Tng Mẫn thầm tính toán.
i người quay trở về phòng khách, Đổng sự Tăng cười một cách sảng khoái, còn Tng Mẫn vẫn giữ nguyên thái độ.
Ông A hỏi: “i người nói chuyện gì thế?”
Đổng sự Tăng đáp: “A Mẫn thảo luận cùng tôi vài phương pháp nhằm tăng tính đoàn kết trong công việc của phòng kế hoạch. Tôi thấy khá y, có thể thực thi.”
Ẩn ý sâu xa ấy hội đồng quản trị đều ngầm hiểu.
Ông A gật đầu, “Giám đốc Tng có lòng như vậy, chúng ta cũng nên giúp đỡ.”
Mới phát biểu được non nửa, Tng Tuấn và Sở Sở cùng bước vào. Tng Tuấn sửng sốt nhìn Tng Mẫn. Sở Sở cũng kinh ngạc, “Giám đốc.”
“Giám đốc gì chứ, là chị mới phải. Người một nhà mà, khách sáo làm gì.” Đổng sự Tăng sửa lời con gái, mặc dù nói với Sở Sở, nhưng ông lại mỉm cười nhìn về Tng Mẫn.
Hội đồng quản trị bất ngờ, nnh chóng vỡ nhẽ, bắt đầu hùa theo.
Ông A góp lời: “Đúng thế Sở Sở, sao lại xa cách vậy, chị cháu sẽ không vui đâu.”
Tng Mẫn cố kiềm cơn tức, mỉm cười, “Nếu đã hết giờ làm việc thì không phải gọi tôi là giám đốc nữa.”
Tng Tuấn mở to mắt trước phản ứng của Tng Mẫn và Đổng sự Tăng.
Sở Sở dưới sự cổ vũ của đám đông, mặt đỏ bừng, bẽn lẽn gọi Tng Mẫn: “Chị.”
Tng Tuấn liếc Tng Mẫn, bên tai văng vẳng giọng Châu Văn: “Vì chuyện thư nặc danh của cô Lâm i hôm nay, đại tiểu thư biết thiếu gia thích cô Lâm nên dù không muốn vẫn đến nhà Đổng sự Tăng xin lỗi. Có lẽ Đổng sự Tăng mượn cớ, muốn gây rắc rối cho đại tiểu thư.”
Tng Tuấn cuối cùng cũng rõ ràng, hơi bực bội trước thái độ của chị gái. Anh nhìn Đổng sự Tăng: “Uncle, cháu muốn biết chuyện về lá thư nặc danh.”
Tng Mẫn cảm giác Tng Tuấn muốn chất vấn ông ta, lập tức lên tiếng ngăn lại: “Lúc nãy uncle đã nhận lời giúp chúng ta tìm ra hung thủ rồi.”
Đổng sự Tăng mỉm cười, qua việc Tng Mẫn che giấu giúp cho mình, ông biết cô đã chấp nhận thỏa hiệp.
Tng Mẫn tạm biệt: “Uncle, không sớm nữa, chúng cháu xin phép. Tng Tuấn, em đưa chị về.”
Tng Tuấn khó chịu, Tng Mẫn phải kéo anh.
Tng Mẫn nghiêm nét mặt lại: “Tng Tuấn!”
Bất đắc dĩ, Tng Tuấn đành nghe theo, “Tạm biệt, uncle.”
i chị em ra về.
Đổng sự Tăng nhìn theo bóng lưng Tng Tuấn, vỗ vai Sở Sở, “Con yên tâm, lần này Tng Mẫn sẽ đứng về phía con.”
Hội đồng quản trị cùng vui vẻ.
Sở Sở nghĩ đến thắng lợi sắp tới mà vô cùng vui sướng.
Ra khỏi nhà họ Tăng, Tng Tuấn tức giận khởi động xe, liên tục hỏi Tng Mẫn: “Rốt cuộc chị tìm uncle thương lượng cái gì? Tại sao thái độ của i người lại kỳ quặc như vậy?”
Tng Mẫn quay đầu sang chỗ khác, nhìn ra ngoài cửa sổ không đáp.
“i người đã giấu em chuyện gì? Tại sao chị lại kéo em đi, không kể với em?” Lửa giận của Tng Tuấn càng bốc cao, bẻ bánh lái, đỗ lại bên đường. Anh nhìn Tng Mẫn chằm chằm.
Trên cửa kính ô tô là nét mặt lo lắng của Trung Mẫn.
Thang Tuấn nhượng bộ: “Chị trả lời một câu là được. Việc lá thư nặc danh có phải là trò do uncle?”
Việc Thang Tuấn thay đổi thái độ với Đổng sự Tăng khiến Thang Mẫn thoáng bất ngờ, cô điềm tĩnh đáp: “Chị đã nói rồi, bản thân sự việc chẳng quan trọng, chủ yếu là tại sao ông ta muốn ám hại Lâm Hiểu Khiết. Biết vì sao không?”
Thang Tuấn đáp: “Để đạt được công ty.”
“Em sai rồi, rõ ràng là vì Sở Sở. Con bé thích em nên không thích Hiểu Khiết, uncle mới ra tay để đuổi Hiểu Khiết khỏi Hoàng Hải.”
Thang Tuấn hỏi tiếp: “Cho nên lúc nãy chị đã chấp thuận điều kiện trao đổi của uncle?”
“Chị chỉ có thể chấp nhận, nếu không thì ngày mai tại cuộc họp hội đồng quản trị, sự nghiệp của Lâm Hiểu Khiết sẽ tiêu tan. Em nói đúng, Hoàng Hải cần Lâm Hiểu Khiết, cô ấy cũng không muốn từ bỏ Hoàng Hải như thế này.” Thang Mẫn từ từ quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Thang Tuấn, “Em muốn Lâm Hiểu Khiết rời khỏi Hoàng Hải?”
Thang Tuấn lắc đầu.
“Vậy hãy từ bỏ Lâm Hiểu Khiết và đến với Sở Sở.”
Thang Tuấn không dám tin, lòng đau cắt: “Chị bảo em vì một người mình không yêu mà tổn thương người mình thích?”
“Đôi khi để bảo vệ những thứ quan trọng, chúng ta phải làm tổn thương nó.”
“Cho nên trước kia chị nghiêm khắc, gây khó dễ, thậm chí đuổi em ra khỏi công ty, đều là bảo vệ em sao? Và cái này...” Thang Tuấn lấy lon cà phê trên giá đồ uống bên cạnh, “Cũng là chị bí mật đặt ở đó?”
Thang Mẫn thản nhiên thừa nhận, “Đúng, em quá yêu tự do, quá dễ dàng từ bỏ. Nếu em chỉ biết ôm tâm lý chơi cổ phiếu, xem nhẹ tình hình, lập tức sẽ bị những con sói già của hội đồng quản trị nuốt chửng, đây là cách mà chị bảo vệ em. Em có thể không đồng ý, nhưng chị hy vọng em sẽ an toàn. Việc lá thư nặc danh, ngày mai uncle sẽ triệu tập cuộc họp trả lại