Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1069 lượt.

cũng nên tính đến việc giao Hải Duyệt cho nó quản lý rồi.”
Joe trọc đầu đáp: “Có sự hỗ trợ của giám đốc Cao, hiệu quả công việc thật sự nâng cao rất nhiều.”
Tử Hào đứng bên cạnh, nét mặt sa sầm lại, lòng thấp thỏm không yên.
Cao Quốc Thành nhìn Hiểu Khiết, “Vào phòng làm việc của ta một lát.”
Hiểu Khiết gật đầu, đặt ly sâm panh trên tay xuống, theo Cao Quốc Thành.
Hai người vào phòng, Cao Quốc Thành ngồi trước bàn làm việc, Hiểu Khiết đứng đối diện, gương mặt đều ửng đỏ bởi hơi rượu.
“Cảm ơn sự quan tâm vừa qua của chủ tịch, ngày mai cháu phải về Thượng Hải rồi.” Hiểu Khiết mở lời trước.
Ánh mắt Cao Quốc Thành lộ vẻ luyến tiếc, “Cháu còn nhớ lần đầu tiên cháu lên phòng làm việc này không?”
Hiểu Khiết sửng sốt, vội đáp: “Có ạ, cháu không bao giờ quên khoảnh khắc đó, là chủ tịch cho cháu cơ hội để thay đổi cuộc đời.”
Cao Quốc Thành gật đầu: “Từ lúc ấy ta đã biết cháu nhất định sẽ là một nhân tài. Bây giờ hiện thực đã chứng minh, ta thực sự đã không nhìn nhầm người.”
Hiểu Khiết áy náy, “Cháu xin lỗi, chủ tịch. Không nói lời nào đã rời khỏi Hải Duyệt, phụ lòng mong mỏi của chú.”
Cao Quốc Thành xua tay, nhã nhặn đáp: “Cho dù cháu không nói, ta cũng đoán ra nỗi ấm ức mà cháu phải chịu. Ta thay Tử Tề xin lỗi cháu, cháu vất vả rồi. Mong rằng cháu đã thực sự vượt qua giai đoạn khó khăn. Tương lai nếu có cơ hội, Hải Duyệt lúc nào cũng chào đón cháu quay về.”
Sự chân thành của ông khiến Hiểu Khiết cảm động, mắt hoe đỏ, cúi người kính cẩn, “Cảm ơn những lời dạy bảo của chú. Nếu sau này có cơ hội, cháu nhất định sẽ suy nghĩ thận trọng.”
Cao Quốc Thành đứng dậy, đi đến bên Hiểu Khiết, vỗ vào vai cô.
Hiểu Khiết ngẩng lên.
“Hy vọng cháu sẽ không bao giờ quên lòng nhiệt tình và sự hết mình với công việc khi bán comple cho ta. Về Thượng Hải rồi nhất định phải phát huy hết năng lực để thành công. Ta sẽ luôn dõi theo cháu, ta tin vào con mắt mình!”
Hiểu Khiết cảm kích, gật đầu thật mạnh: “Cháu sẽ không làm chủ tịch thất vọng.”
Thang Mẫn và Thang Tuấn nhận lời mời tới nhà họ Tăng dùng cơm, hai chị em lúc nào cũng có ý đề phòng Đổng sự Tăng, không biết ông ta muốn làm gì.
Quản gia cầm một chai rượu vang, rót vào các ly. Sở Sở nhìn thấy chai rượu trong tay quản gia, chau mày: “Chẳng phải tôi đã nói Thang Tuấn không thích rượu vang năm này? Tại sao lại lấy chai này?”
Quản gia hoảng hốt, vội xin lỗi: “Bếp trưởng dặn, chai rượu này độ mạnh, vị êm, hợp với món ăn tối nay. Nếu chủ nhiệm Thang không thích thì tôi sẽ đổi chai khác ngay.”
Thang Tuấn từ tốn, “Không sao đâu, loại này cũng ngon.”
Sở Sở lắc đầu, mỉm cười với Thang Tuấn, đứng dậy, “Lần này mọi người đều có mặt, hãy mở chai vang Bordeaux 86 đi. Anh đợi em một lát.”
Thang Tuấn không kịp ngăn, Sở Sở đã rời khỏi bàn ăn.
Đổng sự Tăng nhìn theo bóng Sở Sở, bật cười: “Từ tối qua Sở Sở đã nói suốt, bắt tôi phải lấy chai rượu vang Bordeaux 86 ra. Kiểu này thì tối nay không trốn được rồi.”
Thang Mẫn lên tiếng: “Ngại quá, làm uncle phải tốn kém rồi.”
Đổng sự Tăng giơ tay, ngăn không để Thang Mẫn nói tiếp, “Đừng nói như thế, Sở Sở là con gái rượu của uncle, toàn bộ rượu trong hầm đều là của nó. Mở một chai mà khiến nó vui thì chai rượu đó mở là đáng.”
Thang Mẫn và Thang Tuấn lặng lẽ trao đổi ánh mắt.
Đổng sự Tăng cười rạng rỡ.
Thang Tuấn mở miệng: “Chỉ là ăn một bữa cơm, uncle không cần phải long trọng thế.”
“Hôm nay thì phải vậy. Uncle gọi hai đứa tới là muốn bàn một chuyện quan trọng.” Đổng sự Tăng nghiêm túc.
Thang Mẫn và Thang Tuấn chột dạ, im lặng chờ đợi.
Ông ta ra vẻ thần bí, chậm rãi lên tiếng: “Hai cháu gọi ta là uncle đã bao nhiêu năm, cũng đến lúc chúng ta thực sự trở thành người một nhà rồi. A Tuấn, cháu nên nghĩ đến hôn sự với Sở Sở nhà ta rồi nhỉ?”
Thang Tuấn sững sờ, suy nghĩ chớp nhoáng, cố tìm lý do thoái thác.
Thang Mẫn khẽ chau mày, không ngờ Đổng sự Tăng lại nói thẳng ra như vậy.
Ông ta hùng hổ tiếp tục, không cho chị em họ có cơ hội cân nhắc, “A Tuấn à, hiện giờ Hoàng Hải phải nhờ vào hai chị em bắt tay cùng gánh vác. Sự cố trong dịp lễ kỷ niệm được giải quyết thành công, lại thêm đêm hội WIP trước đó, doanh thu của Hoàng Hải tăng lên nhiều, sớm vượt các trung tâm thương mại khác. Nếu sự nghiệp đã ổn định thì nên nghĩ tới việc thành hôn đi, đừng để Sở Sở của ta phải làm bà cô già.”
Thang Tuấn cười khổ, “Uncle, sắp tới phải chuẩn bị cho Hoàng Hải 2, chúng ta chuẩn bị mời gọi các nhà cung cấp rồi, có lẽ còn bận rộn hơn.”
“Việc đó nếu thiếu người, uncle sẽ giúp các cháu tìm một giám đốc dự án, hiện tại không bàn việc công ty, chỉ bàn ‘việc nhà’.” Đổng sự Tăng gần như ép Thang Tuấn phải đồng ý, “Cháu xem, cháu và Sở Sở quen nhau từ bé, chỉ cần hai đứa kết hôn, không chỉ có thêm một người trợ giúp công việc mà Hoàng Hải cũng sẽ trở thành doanh nghiệp gia đình của hai nhà, chỉ thấy lợi, không thấy hại! Uncle nói có lý không?”
Thang Tuấn nghĩ cách từ chối.
“Nếu hai đứa không phản đối thì cứ thế mà làm nhé.”
Thang Tuấn khó xử, rất muốn phản đối đó chứ, nhưng k


XtGem Forum catalog