Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341050

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1050 lượt.

ì, nhưng anh đừng lo. Đợi em về chúng ta sẽ cùng thảo luận, cùng cố gắng. Có cả phòng kế hoạch cơ mà.”
Thang Tuấn cười, gật đầu, “Anh biết rồi, đợi em về.”
“Vâng.” Hiểu Khiết cúp máy, nở nụ cười rạng rỡ. Cô liếc thỏ Peter, bịt tai chú ta lại, “Hứ, đồ nghe lén nhé.”
Trong lòng dâng lên niềm vui ngọt ngào.
Đêm Đài Bắc, trời nhiều mây, sau một tiếng sấm thì đổ cơn mưa rào.
Phòng riêng một nhà hàng, Quý Tinh và Tử Tề ngồi trước bàn ăn, nghe những giọt mưa tí tách rơi ngoài khung cửa.
Quý Tinh trang nhã uống cạn ly rượu vang, lại rót thêm.
Tử Tề chau mày, “Em uống nhiều rồi đấy.”
Dưới ánh đèn, cô thật yêu kiều hấp dẫn. Nhìn Tử Tề bằng ánh mắt mông lung của người ngà ngà, Quý Tinh cười khẽ, “Chúc mừng sinh nhật anh, uống nhiều chút không sao.”
Tử Tề cắt bít tết, “Trước kia có bao giờ em nhớ sinh nhật anh hay những ngày kỷ niệm đâu. Không ngờ sau khi thành bạn thì em lại nhớ.”
Quý Tinh sực tỉnh, quả quyết: “Bởi vì em không muốn từ bỏ anh. Trước kia chúng ta đã phạm phải rất nhiều sai lầm, bởi vì chúng ta quá để tâm đến bản thân, bỏ qua cảm nhận của đối phương. Em muốn anh biết rằng, kể từ bây giờ, Cao Tử Tề mãi mãi là vị trí số một của Bạch Quý Tinh!”
“Quý Tinh...”
“Đừng từ chối em. Nếu anh vẫn chưa sẵn sàng, em có thể cho anh thời gian. Hôm nay chỉ đơn thuần là chúc mừng sinh nhật anh thôi.” Quý Tinh vội ngắt lời anh, cầm ly rượu khẽ chạm vào ly Tử Tề, “Happy birthday.”
Cô lại uống hết rượu trong ly, rót thêm cho mình, “Loại rượu vang anh thích nhất, món bít tết phi lê tái sáu phần anh thích ăn nhất. Em không nhớ nhầm chứ?”
Trước bộ dạng hiếu thắng của Quý Tinh, Tử Tề không đành lòng, “Lẽ nào chúng ta không thể chỉ là bạn?”
Quý Tinh sắp nổi giận, đặt dao dĩa xuống, tiếng va chạm loảng xoảng. Cô cố kiềm chế, “Trong từ điển của em không có từ ‘bạn bè’, chỉ có bạn trai và người xa lạ, nhưng em không muốn coi anh là người xa lạ.” Cô khẽ lau miệng, “Em xin lỗi, em thấy không khỏe, em về trước đây.”
Cô đứng lên, đầu óc chếnh choáng vì không ít rượu, phải bám vào bàn.
Tử Tề đỡ cô, “Em không sao chứ?”
“Anh không phải lo cho em, em tự về được.” Cô đẩy anh ra, đứng thẳng, rồi lảo đảo đi về phía trước.
Tử Tề do dự.
Quay lưng lại với anh, nước mắt cô bất chợt lã chã, mở cửa chuẩn bị ra khỏi phòng.
Cuối cùng Tử Tề thở dài, đuổi theo, “Anh không an tâm. Để anh đưa em về thì hơn.”
Anh dìu cô, Quý Tinh không cự tuyệt nữa, dựa vào vai anh.
Về đến nhà cô, Tử Tề đỡ Quý Tinh vào phòng ngủ, dịu dàng đặt cô xuống giường, “Em nghỉ sớm đi.”
Đột nhiên, cô túm chặt lấy cà vạt anh, kéo anh tới, “Đừng đi, tối nay ở lại với em, nhé?”
Tử Tề lập tức gỡ tay cô ra, “Em uống nhiều rồi.” Anh đứng dậy, chỉnh trang lại, quay người định bỏ đi.
Quý Tinh ngồi bật dậy, nhanh như cắt ôm chầm lấy anh, “Ở lại với em một chút, em xin anh! Em thực sự không muốn một mình.”
Tử Tề bình tĩnh lách mình khỏi cô: “Đừng như vậy, Quý Tinh.”
“Em không tin, em không tin anh có thể quên hết những điều tốt đẹp giữa hai ta.” Quý Tinh kiễng chân lên, định hôn lên môi anh.
Nhưng cô đã say, trọng tâm không vững, Tử Tề lại sợ làm cô ngã nên không chống cự, bị cô đẩy lui về bàn trang điểm.
Tay cô đụng phải chiếc hộp trang sức trên bàn, nó đổ xuống, vòng, dây chuyền... rơi hết xuống đất.
Cả hai đột nhiên im lặng.
Quý Tinh mím môi, quay mặt đi, bắt đầu thút thít.
Tử Tề ngồi xuống, lặng lẽ nhặt đồ cho cô. Vô tình bắt được một chiếc nhẫn kim cương, chợt nhận ra có gì đó khác thường, anh định thần chăm chú nhìn chiếc nhẫn trên tay.
Cảm thấy Tử Tề tự dưng dừng lại, Quý Tinh đưa mắt về phía anh, mặt biến sắc.
Tử Tề nén cơn giận, “Đây là chiếc nhẫn cầu hôn anh đưa cho Hiểu Khiết, đúng không?”
Quý Tinh cắn môi, quay mặt đi không trả lời, coi như đã thừa nhận.
Tử Tề đứng dậy, giơ chiếc nhẫn ra trước mặt Quý Tinh, “Nói cho anh nghe, tại sao nhẫn của Lâm Hiểu Khiết lại ở chỗ em?”
Tình hình đã không thể cứu vãn, cô bất chấp tất cả, “Đây vốn là nhẫn của em!”
Tử Tề gắng kiềm chế bản thân, “Đúng! Đây‘vốn là’ nhẫn của em, nhưng em đã không cần nó nữa, chẳng phải à? Cho anh biết, có phải em đã nói gì với Lâm Hiểu Khiết không?”
Quý Tinh cắn răng.
Tử Tề trừng mắt, cuối cùng phải hét lên: “Nói đi! Cô đã nói gì với Lâm Hiểu Khiết?!”
Quý Tinh sững sờ, nước mắt cứ thế tuôn rơi, “Em chỉ nói với cô ta sự thật! Em đã sai ư?”
Tử Tề hỏi tiếp: “Từ lúc nào?”
Quý Tinh không muốn đáp, Tử Tề kích động kéo tay cô: “Nói mau, cô nói với Hiểu Khiết từ khi nào?”
“Trước khi anh đi Thượng Hải, hôm đó cô ta đến tìm anh, đúng lúc gặp em, em đã nói cho cô ấy sự thật.” Quý Tinh òa khóc, giải thích, “Em chỉ muốn mọi việc quay trở về chỗ cũ!”
Quý Tinh muốn ôm lấy Tử Tề, an ủi anh. Nhưng anh đẩy cô ra, cô ngã xuống giường.
“Chỗ cũ? Đâu là chỗ cũ? Là nơi cô từ chối lời cầu hôn của tôi? Hay là nơi cô chia tay tôi? Bạch Quý Tinh, mối quan hệ giữa hai chúng ta đã không còn gì từ lâu khi cô hết lần này đến lần khác lừa dối tôi!” Tử Tề phẫn nộ cầm lấy chiếc nhẫn, “Cô tưởng cô giật chiếc nhẫn


Ring ring