Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1052 lượt.

không sợ. Từ nhỏ em đã lớn lên cùng anh, anh hiểu em. Là anh có lỗi với em, cho nên em mới như vậy! Anh xin lỗi.”
Sở Sở tức giận: “Xin lỗi rồi lại xin lỗi? Nói cho anh biết, thực ra chúng ta chẳng ai nợ ai, chuyện lá thư nặc danh là do tôi làm, nhưng tôi chẳng cảm thấy có lỗi chút nào!”
Thang Tuấn bỗng hoang mang, vô cùng kinh ngạc, “Thư nặc danh? Em… Tại sao em phải làm như thế?”
Sở Sở mím môi, căm giận bước lại từng bước, nhìn thẳng vào mắt anh, “Tại sao? Bởi vì tôi không muốn chỉ mình tôi phải đau khổ, còn các người lại rất vui vẻ. Khi các người đang cười đang đùa, các người có nghĩ tới tôi? Có nghĩ tôi đang đau lòng lắm không? Trước tình yêu của hai người tôi dường như trở nên rất hèn mọn! Tại sao tôi phải trở nên hèn mọn như vậy? Chỉ vì tôi yêu anh cho nên mới tình nguyện hèn mọn như thế!” Cô gần như sụp đổ, nước mắt không ngừng tuôn trào, thốt lên những lời này mà sắp phát điên.
Thang Tuấn ôm lấy vai cô, “Sở Sở! Sở Sở! Bình tĩnh lại đi! Là do em nghĩ quá nhiều rồi, cứ thế nên mới thấy sự việc nghiêm trọng! Thật đấy! Sở Sở, mặc dù tình cảm anh dành cho em không phải tình yêu, nhưng còn có tình thân, tình bạn mà!”
Một cái tát giáng lên gương mặt Thang Tuấn.
Sở Sở căm hận, lạnh giọng: “Tình thân? Tình bạn? Ai thèm những thứ đó! Những thứ thối nát ấy sao không đem cho Lâm Hiểu Khiết? Dồn tôi tới bước này anh vẫn không muốn từ bỏ Lâm Hiểu Khiết? Ngay nói một câu anh không yêu cô ta để lừa tôi mà anh cũng không muốn. Thang Tuấn, tôi hận anh!” Cô điên cuồng đấm vào ngực anh, thống khổ chửi mắng, “Tôi hận anh! Tôi hận anh! Thang Tuấn, anh là kẻ khốn nạn, tôi hận anh, Anh đi chết đi! Anh và cô ta mới phải chết! Tại sao lại ép tôi?!”
Thang Tuấn mặc cô trút giận. Sở Sở đánh cũng rất mạnh, đẩy anh ngã ngồi.
Cô oán hận hét lên: “Thang Tuấn! Kể từ bây giờ, tôi không muốn làm một Tăng Sở Sở hèn mọn nữa! Tôi sẽ không giả vờ phóng khoáng, bám lấy anh bảo anh yêu tôi. Anh không yêu tôi cũng chẳng sao, tôi sẽ dùng cách khác để khiến anh phải nhớ đến tôi! Tôi sẽ làm nhiều việc có lỗi với anh, để anh phải hận tôi, để anh phải nhớ tới Tăng Sở Sở này!”
Thang Tuấn không biết phải an ủi Sở Sở ra sao, thương xót nhìn cô.
Sự im lặng của Thang Tuấn càng khiến Sở Sở thêm điên tiết. Cô vớ lấy cái gối, quăng vào anh mà hét: “Anh cút ngay, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa! Đi đi!”
Thang Tuấn chịu đựng, im lặng đứng lên, nhặt chiếc gối, “Anh… Lần sau anh sẽ đến.”
Gương mặt Sở Sở đầm đìa nước mắt, nằm phịch xuống giường, quay lưng lại với anh. Thang Tuấn đặt chiếc gối xuống đầu giường, chán nản rời khỏi phòng.
Tại một góc khuất, Tử Tề vừa mới vào nhà họ Tăng, lặng lẽ dõi theo bóng lưng khuất dần của Thang Tuấn.
Còn một mình, Sở Sở mặc một chiếc váy lụa, ra ban công ăn một đống kem, sô cô la và đồ ăn vặt.
“Cô không phiền nếu tôi ngồi xuống chứ?” Tử Tề tới gần cô, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Sở Sở liếc Tử Tề, không để tâm, vẫn tiếp tục ăn uống.
Tử Tề quan sát đống bao bì ở trên bàn, kinh ngạc: “Là… mình cô ăn?”
Sở Sở lạnh lùng hỏi lại: “Anh nhìn thấy?”
Tử Tề gật đầu, “Ừ.”
Cả hai lại chìm vào im lặng, bẵng đi một lúc, Tử Tề mới mở miệng: “Tôi có nghe chuyện của cô, bây giờ đã tốt hơn chưa?”
Sở Sở nhàn nhạt đáp: “Ăn được ngủ được, rất tốt! Hiện giờ là trạng thái tốt nhất!”
“Lần trước đến Thượng Hải thực hiện Đêm hội WIP, tôi luôn nghĩ cô là một người thông minh.”
“Vậy à?”
“Tôi rất bất ngờ khi biết cô dùng cách thức ngu ngốc thế này để giữ chân Thang Tuấn.”
Sở Sở không ngờ Tử Tề lại nói mình ngu ngốc, cô trừng mắt.
“Không thừa nhận?”
“Đương nhiên không.” Sở Sở châm biếm, “Trí thông minh của con người có thể dùng trong cuộc sống, trong công việc. Nhưng trong tình cảm, người càng thông minh thì IQ lại càng thấp. Chẳng phải anh cũng vì Lâm Hiểu Khiết mà bay sang Thượng Hải sao? Đừng bảo với tôi là chuyện anh đến đây không có liên quan đến cô ta, tôi không tin những lời đó đâu!”
Tử Tề điềm nhiên cười: “Bingo! Quả là một cô gái thông minh, tôi cũng không muốn giấu, cô nói đúng rồi, tôi đến Thượng Hải vì Hiểu Khiết. Tôi muốn giành lại cô ấy!”
Sở Sở đả kích, “Hiện giờ anh vẫn tự tin cười như thế, nhưng rồi sẽ hiểu tại sao tôi lại trở nên như thế này.”
“Không, tôi không giống cô. Ít ra, mối quan hệ của tôi và Hiểu Khiết khác cô và Thang Tuấn. Giữa cô và Thang Tuấn chưa bao giờ tồn tại tình yêu, nhưng Lâm Hiểu Khiết đã từng yêu tôi.”
Sở Sở phớt lờ, tiếp tục giễu cợt, “Dù có thì cũng chỉ là ‘đã từng’! Thang Tuấn mới là người mà cô ta yêu bây giờ! Anh với tôi hiện tại chẳng khác gì nhau, đều là những kẻ không được yêu!”
Tử Tề cười khổ, “Không sai, chúng ta giống nhau. Khi không còn cách nào, tôi và cô giống nhau, cái gì cũng muốn thử! Chỉ có điều tôi tuyệt đối không như cô, ngu ngốc tự sát. Bởi vì yêu nhiều thế nào đều không đáng phải hy sinh tính mệnh để chứng minh.”






Sở Sở tức điên lên, “Tôi biết mình ngu xuẩn rồi, khỏi cần anh nhắc.”
“Tôi nói rồi, cô là một cô gái thông minh, sẽ