Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1020 lượt.

ổng sự Tăng quay sang Thang Mẫn, cười lạnh: “Nếu chúng mày vì nó mà bất chấp tất cả, lật mặt với ta... Không sao, sự kiện bòn rút chỉ là bước đầu tiên, bước tiếp theo ta sẽ khiến cả thiên hạ thấy rõ chị em nhà họ Thang chúng mày vô dụng đến mức nào!”
Dứt lời, Đổng sự Tăng ra khỏi phòng họp.
Hiểu Khiết buồn bã đứng ở ban công.
Thang Tuấn cầm hai cốc cà phê tới, đưa cho cô một cốc, “Em đừng bận tâm những lời uncle nói.”
Hiểu Khiết vẫn tự trách, “Em xin lỗi, tại em cả.”
Thang Tuấn tìm lời an ủi, “Không phải tại em, mà cũng không phải vấn đề của em. Đây là việc mà hai ta phải đối diện.”
Hiểu Khiết lắc lắc đầu, tâm trạng vẫn nặng nề.
Thang Tuấn ôm lấy cô, “Chẳng phải đã bảo, chỉ cần chúng ta bên nhau thì có thể đối diện với bất kỳ vấn đề gì.”
Cô ngẩng lên, “Nhưng mà...”
Thang Tuấn ngăn cô nói tiếp, “Trên thế giới này chẳng có khó khăn nào là không thể vượt qua, chỉ có những người không chịu vượt qua nó. Em phải có lòng tin, việc này nhất định sẽ có cách giải quyết được thôi.”
Cô gật đầu ôm lấy anh, nhắm mắt lại mà lòng đầy lo lắng.
Thang Tuấn nhìn về phương xa, vỗ về Hiểu Khiết, tâm trạng cũng rất nặng nề.
Nhà hàng được bài trí sang trọng, không gian lịch sự tinh tế, từng đôi tình nhân ăn vận lộng lẫy hẹn hò, không khí rất lãng mạn. Phục vụ mặc comple, thắt nơ bướm, nho nhã bê thức ăn, đi lại giữa các vị khách.
Trong một phòng riêng, trên bàn bày những món tinh tế. Ánh nến lung linh, Thang Mẫn quý phái, thanh lịch đối diện với Đổng sự Thái, một người đàn ông mà trông tuổi tác phải đáng tuổi bố cô.
Đổng sự Thái nhìn Thang Mẫn hung hăng giễu cợt, “Phụ nữ mà để tôi phải hẹn nhiều lần như thế mới chịu đến, em là người đầu tiên.”
Thang Mẫn không phản ứng gì, ưu nhã nhìn ông ta, “Những lời này chẳng cần thiết nữa rồi. Chỉ cần ngài cấp vốn, giúp Hoàng Hải vượt qua khó khăn này, tôi sẽ kết hôn với ngài.”
Đổng sự Thái nhướng mày, khinh miệt, “Tôi cứ tưởng em đưa ra điều kiện khó khăn thế nào, không ngờ lại là việc cỏn con thế này, thật quá xem thường tôi rồi.”
Ông ta lôi tập chi phiếu trắng ra, xé một tờ đặt lên bàn, đẩy về phía Thang Mẫn, “Tùy em điền, coi như quà đính hôn.”
Thang Mẫn đang định cầm lấy chi phiếu, Đổng sự Thái lại nắm lấy tay cô. Dù giật mình nhưng cô vẫn tỏ ra rất lịch sự.
Đổng sự Thái háo sắc khẽ xoa bàn tay Thang Mẫn: “Cầm tay thôi, có nhất thiết phải phản ứng mạnh thế không? Yên tâm, tôi biết em vẫn còn thấy lạ, tôi chỉ muốn nuôi dưỡng tình cảm giữa hai ta thôi.”
Thang Mẫn khẽ chau mày, nén cảm giác buồn nôn, mỉm cười, “Tôi biết.”
Rời khỏi nhà hàng, Thang Mẫn đến bệnh viện, ngồi trước Thang Lan, trông cô như vừa bị một cơn giông bão tàn phá, hoang mang vô định.
Cô nắm lấy tay bà, nhìn người mẹ vẫn hôn mê, thì thào: “Mẹ ơi, con sắp kết hôn rồi.” Thang Mẫn thẫn thờ.
Biểu đồ điện tim của Thang Lan hiển thị chút rung động nhỏ.
Cô ngắm khuôn mặt ngủ say của bà, mắt chợt đỏ hoe, nước mắt tràn mi, “Công ty xảy ra một số vấn đề, nhưng mẹ đừng lo lắng, con nhất định sẽ giải quyết hết...”
Thang Mẫn òa khóc nức nở, nghẹn ngào. Cô dừng lại một lát để điều chỉnh tâm trạng, sau đó cầm lấy tay bà: “Trong lúc mẹ nghỉ ngơi, con sẽ thay mẹ bảo vệ công ty.”
Nước mắt bất giác cứ lã chã rơi. Cô nghiến răng, quệt mặt, mỉm cười, “Mẹ, mẹ mau tỉnh dậy được không? Con thực sự, sắp không chống đỡ nổi nữa rồi...”
Cô gục xuống thút thít, không nhìn thấy khóe mắt Thang Lan chảy xuống một giọt lệ.






Thang Tuấn quỳ xuống trước mặt Thang Mẫn, khổ sở nghẹn ngào, “Em xin lỗi chị…”
Thang Mẫn kiềm chế nỗi đau, quở trách, “Em làm gì vậy? Mau đứng lên!”
Thang Tuấn khẩn cầu: “Em không thể trợn mắt nhìn chị lấy Đổng sự Thái được, nhất định còn có cách khác…” Nói thế nhưng bản thân anh cũng chưa biết làm sao.
Em trai rơi nước mắt, Thang Mẫn rất cảm động, nhưng vẫn tỏ vẻ kiên cường, “Ai cho em quỳ? Cốt cách của người nhà họ Thang chúng ta đâu rồi? Đứng lên! Không được khóc!” Cô nói rồi kéo Thang Tuấn dậy.
Thang Tuấn lắc đầu, không kiềm chế nổi, “Sự việc thành ra thế này đều tại em. Vì em… em và Hiểu Khiết bên nhau, Sở Sở mới để uncle đối xử với nhà chúng ta như thế. Em quá tham lam, quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến hạnh phúc của mình, phải trả giá bằng hạnh phúc của chị và tâm huyết của mẹ. Em xin lỗi chị…” Anh bật khóc, “Em… em… em xin lỗi… chị, chị không được đồng ý Đổng sự Thái…”
Thang Tuấn nức nở không thành tiếng, “Nếu mẹ biết, mẹ cũng sẽ không bằng lòng để chị lấy Đổng sự Thái. Chị hãy để em thử đi. Để em thử liên hệ với các ngân hàng có quan hệ tốt với chúng ta, chưa biết chừng không khó khăn thế.”
Thang Mẫn lau nước mắt trên mặt Thang Tuấn, khẽ lắc đầu.
Thang Tuấn đau đớn khẩn cầu, “Chị…”
Thang Mẫn gượng cười, “Đừng nói nữa, chị sẽ kết hôn với Đổng sự Thái. Đừng nói nữa.”
Cô đứng lên, kéo cả Thang Tuấn dậy.
Thang Tuấn không muốn chấp nhận hiện thực tàn khốc này, “Không được… Chị không được lấy ông ta, không được lấy Đổng sự Thái…”
Ngày hôm sau, nhân viên bộ phận