Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1004 lượt.
họ chứ? Sao anh có thể làm như vậy?”
Tử Tề cười: “Đương nhiên có liên quan. Anh không quen họ, chủ tịch Tăng yêu cầu anh trong thời gian ngắn phải làm phòng kế hoạch marketing đạt được thành tích nhất định, điều kiện ngặt nghèo như thế, sao có thể làm việc cùng chứ đừng nói việc dẫn dắt? Trừ phi em đồng ý, nếu không anh sẽ liên hệ để một số đối tác ở Đài Bắc tới Thượng Hải, mấy người&sp;kiabuộc phải sa thải.”
Hiểu Khiết khó chịu: “Anh đang uy hiếp tôi bằng bát cơm của đồng nghiệp phòng kế hoạch marketing?”
“Em nghĩ như thế cũng được. Nhưng nếu như em không muốn, anh cũng không ép.” Tử Tề đứng dậy, định lấy lại danh sách cắt giảm nhân viên, “Trả danh sách cho anh, anh phải đem về công ty, còn liên hệ với người bên Đài Bắc.”
Chỉ có điều Hiểu Khiết cứ chăm chăm giữ chặt không chịu buông. Tử Tề nhếch mép, biết mình sắp thành công.
“Tại sao anh cứ muốn tôi trở về Hoàng Hải?” Hiểu Khiết ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt của Tử Tề.
Tử Tề cũng không né tránh, “Bởi anh tới Thượng Hải chỉ vì em.”
Hiểu Khiết hít một hơi thật sâu, “Được rồi, tôi đồng ý.”
Tử Tề nở nụ cười đắc thắng.
Việc Hiểu Khiết trở lại Hoàng Hải, Tăng Sở Sở là người đầu tiên phản đối.
Trong phòng khách của nhà họ Tăng, Đổng sự Tăng, Sở Sở và Tử Tề ngồi lại với nhau. Sở Sở không vui, tức giận trừng Tử Tề, “Chẳng dễ dàng gì tôi mới đẩy được Lâm Hiểu Khiết ra khỏi Hoàng Hải, sao anh lại gọi cô ta về? Cả đời này tôi không muốn nhìn thấy cái mặt cô ta! Bố, bố đừng đồng ý.” Cô nắm tay Đổng sự Tăng, lắc qua lắc lại nũng nịu, “Con không thể bình tĩnh làm việc trong một không gian với cô ta được.”
Đổng sự Tăng chau mày, nhìn Tử Tề, “Mặc dù chú đã đồng ý không can thiệp vào việc sắp xếp nhân sự của cháu, nhưng chú muốn biết lý do cháu tìm Lâm Hiểu Khiết về.”
“Lý do rất đơn giản, mục đích lớn nhất của cháu tới Spirit Hoàng Hải là giành lại Lâm Hiểu Khiết từ tay Thang Tuấn.” Tử Tề kiên định hoàn toàn không có ý nhượng bộ.
Sở Sở sửng sốt, mặc dù biết đây là sự thật nhưng vẫn chẳng cam tâm.
Đổng sự Tăng im lặng, Sở Sở lo lắng kéo tay ông.
Đổng sự Tăng nhìn Tử Tề, Tử Tề đáp lại bằng ánh mắt kiên quyết, ông đành gật đầu: “Nghĩ kỹ thì Lâm Hiểu Khiết cũng là một nhân tài, nếu có thể kéo cô ta về thì đó là một sự giúp đỡ lớn.”
“Bố!”
Đổng sự Tăng nhìn Sở Sở, lựa lời khuyên nhủ, “Con à, vị trí của con và Lâm Hiểu Khiết đã khác rồi. Con là giám đốc dự án, cô ta là trợ lý giám đốc, xét chức vụ, con là cấp trên, cô ta đã không thể uy hiếp con nữa.”
Sở Sở chu môi: “Nhưng cứ thấy cô ta là con không vui.”
Đổng sự Tăng dỗ dành: “Công tác chuẩn bị cho Hoàng Hải 2 đang gấp rút, hiện giờ chúng ta cần nhất là người thông thạo quy trình mời gọi nhà cung cấp. Con phải nghĩ thoáng ra, đấy mới là phong thái của người thắng cuộc.”
Tâm lý vẫn bất bình bực&sp;bội, nhưng Sở Sở không thể phản bác lại bố.
Bên nhà họ Thang, tất cả cũng khó hiểu trước quyết định quay lại Hoàng Hải của Hiểu Khiết.
“Tại sao phải về?” Thang Tuấn không rõ Hiểu Khiết suy nghĩ thế nào, “Hiện nay trong Hoàng Hải đều là người nhà họ Tăng, em quay về chẳng khác nào chui vào miệng cọp? Anh phản đối!”
Hiểu Khiết cười bất đắc dĩ: “Nếu em không về, bọn Trịnh Phàm sẽ bị đuổi việc hết, đến lúc đó Hoàng Hải mới thực sự trở thành công ty nhà họ Tăng.”
“Anh vẫn cảm thấy không thỏa đáng.”
Mọi người đều trầm tư. Thang Mẫn chợt lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng, “Thực ra, chị cảm thấy cũng không có gì không tốt.”
Thang Tuấn kinh ngạc. Thang Lan cũng gật đầu: “Mẹ cũng tán thành. Hiểu Khiết quay về Hoàng Hải, chúng ta mới có cách để bảo vệ nhân viên cũ, khiến nhà họ Tăng không thể muốn làm gì thì làm. Thang Tuấn à, về chuyện công tư phân minh, con phải học tập Hiểu Khiết.”
Thang Mẫn nhìn Thang Tuấn bình tĩnh phân tích, “Theo kế hoạch của em, nếu có người nội ứng trong Hoàng Hải, trong ngoài kết hợp có phải đã thành công một nửa rồi không?”
Thang Tuấn sững lại, nghĩ thấy có lý, nhưng vẫn không yên tâm để Hiểu Khiết một mình quay về, “Chỉ là thiệt thòi cho Hiểu Khiết quá.”
Hiểu Khiết mỉm cười, “Ở Thượng Hải, em luôn nhận được sự giúp đỡ của mọi người, bây giờ là lúc báo đáp.”
Thang Mẫn hân hoan: “Có bước cờ này, kế hoạch của chúng ta sẽ càng hoàn thiện. Sau đây chỉ cần xem màn kịch bắt đầu.”
Đứng ngoài ban công của Spirit Hoàng Hải, Hiểu Khiết ngắm phong cảnh trước mắt, trò chuyện điện thoại với Thang Tuấn. Nụ cười thật dịu dàng, ngọt ngào.
“Vâng, công việc thuận lợi lắm, kế hoạch mời gọi các nhà cung cấp cũng sắp hoàn thành rồi. Anh yên tâm, tiến hành theo hướng mà chúng ta đã thảo luận ngày trước, Hoàng Hải 2 sẽ đi theo phong cách phù hợp với trào lưu giới trẻ. Được chứ, tối nay em không phải làm thêm. Đến nhà anh ăn cơm à? Hay là hẹn ra bến Thượng Hải?”
Sở Sở đứng gần cửa ban công, nghe Hiểu Khiết và Thang Tuấn nói chuyện mà mặt mày sa sầm, buồn bực. Cô cắn môi, sinh lòng ghen tị.
“OK, vậy hết giờ em sẽ gọi cho anh, bye bye.” Hiểu Khiết sung sướng cúp máy, quay người lại thì bắt gặp Sở Sở, cô thoáng bất ngờ.
Sở Sở vênh mặt n