Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 134972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/972 lượt.

u, đi tới quán cà phê gần đó, vừa đi vừa lẩm bẩm, “Sao đến Anh rồi mà mình vẫn phải làm tạp vụ nhỉ…”
Hiểu Khiết từ trong quán ra, cầm bao nhiêu cốc cà phê, thận trọng từng bước, chỉ sợ sẽ làm rơi rớt.
Tập trung toàn bộ tinh thần vào mấy cốc cà phê trên tay, cô không biết đằng sau có một bóng đen đang tiến gần về phía mình. Bỗng nhiên, bóng đen giật chiếc túi xách của cô rồi co cẳng bỏ chạy. Một tên cướp khác thấy đồng bọn đã cướp được đồ bèn nhanh chóng rời đi theo. Hiểu Khiết hốt hoảng, lấy hết sức hét lên: “Cướp! Cướp!”
Cô không để ý đến mấy cốc cà phê trên tay nữa, lao mình đuổi cướp.
Thang Tuấn đang ngồi ung dung trong quán cà phê, bên cạnh để chiếc ba lô, trước mặt anh là quý cô White, một Hoa kiều với gương mặt thuần Á Đông.
Chốc chốc, Thang Tuấn lại nhìn về phía đoàn chụp ảnh xa xa, cầm tờ một bảng Anh, gấp gấp chơi.
“Chỉ có vật tốt mới có thể bảo tồn và tự nâng cao giá trị.” Tờ tiền trong tay Thang Tuấn từ một bảng biến thành 50 bảng.
White nheo mắt, cảm thấy vô cùng thú vị.
“Nền kinh tế của khu vực EU đang đi xuống, các trang trại rượu ở Pháp đang ồ ạt bán cổ phiếu, giờ rất thích hợp để đầu tư.” Thang Tuấn nhìn White, mỉm cười, “Thêm vào đó, điều kiện phong thổ năm nay của Pháp rất ổn, là thời điểm tốt nhất để sản xuất rượu nho, chúng ta chỉ cần nhân lúc này mua vào…”
Thang Tuấn vừa nói vừa để tờ 50 bảng xuống bàn rồi đặt tay lên. Bàn tay xoay nhẹ, tờ tiền như có phép thuật bỗng xếp thành hình cánh quạt, một tờ 50 bảng biến thành mười tờ.
“Là có thể thu được lợi nhuận lớn.” Thang Tuấn nhìn White, mỉm cười đầy quyến rũ, “Không biết quý cô còn thấy có vấn đề gì nữa không?”
“Có…” White nhìn anh, đôi môi mỏng gợi cảm nhẹ nhàng thốt ra một tiếng: “Anh.”
Thang Tuấn thoáng ngạc nhiên, hơi nhíu mày.
White cười thật phong tình: “Chọn người thay mình đứng ra đầu tư, nếu không đủ hiểu tính cách anh ta thì làm sao có thể tin tưởng được?”
Thang Tuấn lại mỉm cười mê hoặc.
“Sau khi quý cô quyết định đầu tư, tháng tới chúng ta có thể cùng sắp xếp một chuyến khảo sát trang trại rượu ở khu vực Bordeaux.” Thang Tuấn nho nhã nghiêng người về phía trước, nhìn sâu vào mắt White như muốn phóng một dòng điện khiến người ta phải say đắm. “Đến lúc đó, em sẽ còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu về anh…”
Bỗng một người lạ mặt nhảy ra.
“Túi xách của em…” Đang ngồi nói chuyện với Thang Tuấn, White dồn hết sự chú ý vào anh, không ngờ bản thân cũng trở thành mục tiêu của bọn cướp.
Thang Tuấn không nói hai lời, đứng bật dậy lao theo tên cướp, chỉ vài bước thôi đã đuổi kịp hắn. Không hề khách khí, anh tặng hắn một cú đấm trời giáng. Tên cướp ăn đau, đành vứt lại chiếc túi hàng hiệu rồi bỏ chạy.
Anh nhặt chiếc túi lên, đang chuẩn bị rời đi thì một phụ nữ hổn hển lao đến trước mặt, cô ta gào to: “Cướp! Làm ơn giúp tôi giữ hắn lại! Làm ơn đi!”
Nhưng chẳng có ai giúp cô cả, chỉ biết giương mắt nhìn hai tên cướp leo lên chiếc xe hơi đến đón chúng phía trước.
“Làm thế nào bây giờ? Trong túi đó có rất nhiều tài liệu quan trọng…” Cô khổ sở đến phát khóc.
Thang Tuấn mím môi, chau mày nhìn cô gái.
Đúng lúc này, một người đi xe máy vừa dừng lại. Thang Tuấn nhét chiếc túi của White vào tay Hiểu Khiết, lôi trong túi ra tờ 100 bảng đưa cho người lái xe, dùng tiếng Anh giao tiếp với anh ta, “Tôi mua chiếc xe này.” Anh lại chỉ về phía White và nói với Hiểu Khiết, “Đưa giúp tôi cho quý cô White đang ngồi ở quán cà phê đằng kia.”
Thang Tuấn nhảy lên xe, nhẹ nhàng vào số, chiếc xe máy phi như tên bắn theo hướng chiếc xe hơi.
Hiểu Khiết cầm chiếc túi xách của quý cô White, lo lắng nhìn bóng lưng anh rời đi.
Thang Tuấn rất thông thuộc địa hình ở London. Anh phóng qua các ngõ phố, mắt không rời khỏi từng chuyển động của chiếc xe hơi. Một lát sau, chiếc xe của bọn cướp đã bị Thang Tuấn dồn về phía bờ sông Thames, không còn đường thoát, cả ba tên chỉ còn cách dừng lại.
Thang Tuấn mỉm cười theo thói quen, ngồi trên xe chống một chân xuống đất, mắt không rời khỏi đám cướp.
Lúc này đã rất nhiều người qua đường tập trung quanh bờ sông, họ đều nín thở theo dõi cuộc đối đầu giữa Thang Tuấn và ba tên cướp.
Bỗng một tên lao về phía anh, Thang Tuấn không chút do dự đẩy mạnh chiếc xe máy về phía hắn. Tên đó né tránh, liên tục lùi sau, không hề biết mình đã lùi đến rìa bờ. Lùi thêm bước nữa, hắn ngã nhào xuống sông, nước bắn lên tung tóe.
Thang Tuấn hơi cau mày, anh khinh khỉnh nhìn tên cướp đang chới với dưới nước.
Cùng lúc, những tên còn lại lao về phía Thang Tuấn, nhưng chỉ cần vài chiêu nhanh gọn anh đã hạ gục bọn chúng.
Người đứng xem vỗ tay cổ vũ Thang Tuấn, anh cảm ơn đáp lễ rồi quay sang hỏi hai tên đang nằm sõng soài dưới đất: “Chiếc túi bọn mày cướp đâu?”
Tên lái xe hổn hển đáp: “Ở… chỗ Andy…” Rồi chỉ tay xuống sông.
Thang Tuấn quay đầu lại, thấy tên cướp bị ngã xuống nước đang quẫy đạp, tay vẫn ôm chặt chiếc túi xách nữ, gào lên tuyệt vọng: “Help…”
Thang Tuấn cau mày hỏi: “Ở đây có phao cứu sinh hay vật gì nổi được không?”
Người đứng xem nhìn nhau, c


Polly po-cket