Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1151 lượt.

chúc mừng hai người, sắp kết hôn rồi chắc là cô rất vui phải không?”
“Cô Lâm, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để trở thành cô dâu chưa?”
“Cô Lâm, anh Cao, tình yêu của hai người ngay từ đầu đã được truyền thông chú ý, bây giờ cuối cùng cũng đã đến lúc bước lên thảm đỏ, chắc chắn cả hai đang rất hân hoan?”
Giới truyền thông điên cuồng đưa câu hỏi. Đối diện với nó, Hiểu Khiết dặn mình phải hết sức dũng cảm. Ánh đèn flash nháy liên tục. Cô liếc qua đám đông, đưa mắt về phía Tử Tề.
Trên bục, Tử Tề dịu dàng mỉm cười, sau đó nói với phóng viên: “Cảm ơn tất cả các vị, chúng tôi nhất định sẽ sống thật tốt bên nhau.”
Bên dưới, Hiểu Khiết bất giác bật cười khổ.
Cánh nhà báo lập tức nhào về phía cô, “Cô Lâm, xin cho chúng tôi biết tâm trạng hiện giờ của cô thế nào?”
Trong đầu Hiểu Khiết hiện lên tất cả những việc đã xảy ra, đầu cô là trăm mối tơ vò, bên tai văng vẳng vang lên những lời Tử Tề vừa nói, một vài ký ức chợt thoáng qua.
Bạch Quý Tinh chỉ mặc chiếc áo sơ mi của Tử Tề, hàng cúc trước ngực hờ hững cài vài chiếc, đôi chân trần thon dài tuyệt đẹp, trông như vừa ngủ dậy, đứng trước cửa phòng ngủ, giơ chiếc nhẫn ra, tuyên bố: “Nhìn rõ đi, ai mới là chủ nhân thực sự của chiếc nhẫn này?”
“Cô yên tâm, tôi cũng không có ý định tranh chức Cao phu nhân với cô, cứ yên tâm mà kết hôn với Tử Tề.”
Mọi người đều im lặng chờ đợi câu trả lời, Hiểu Khiết nhìn cánh nhà báo, rồi lại nhìn Tử Tề, cuối cùng cất tiếng:
“Trong trái tim mỗi người phụ nữ đều có một hoàng tử! Juliet có Romeo, Chúc Anh Đài có Lương Sơn Bá. Cao Tử Tề chính là hoàng tử bạch mã trong mộng của tôi!” Cô dịu dàng mỉm cười.
Rất nhiều người khẽ mỉm cười chúc phúc.
Cô lại tiếp: “Cho nên khi hoàng tử ngỏ lời tỏ tình trước tất cả, tôi đã lập tức đồng ý.”
Thang Tuấn cảm giác được ẩn ý, chau mày lại.
“Nhưng, yêu một hoàng tử chưa chắc đã là một tương lai tốt đẹp. Người có thể đưa bạn lên thiên đường cũng có thể đưa bạn xuống địa ngục.”
Cô nắm chặt bàn tay, nhìn thẳng vào Tử Tề, nghiến răng hạ quyết tâm, “Tử Tề, trước đây em quá ngốc nghếch, quá ngây thơ, không hiểu rõ thân phận của mình, cũng không thấy được chúng ta là hai con người của hai thế giới khác nhau, vì thế em mới bồng bột đồng ý nhận lời làm bạn gái rồi vợ sắp cưới của anh.”
Tử Tề hoang mang nhìn cô.
Hiểu Khiết dồn hết can đảm: “Em xin lỗi, em không thể trở thành Cao phu nhân được.”
Khán phòng òa lên xôn xao.
Thang Tuấn không dám tin đây là sự thật.
Tử Tề ngạc nhiên, tưởng cô đang nói đùa.
Hiểu Khiết tuyên bố: “Tôi muốn hủy hôn ước với anh Cao Tử Tề. Mối quan hệ của tôi với anh ấy đến đây là chấm dứt, đồng thời tôi cũng sẽ rời khỏi trung tâm thương mại Hải Duyệt.”
Trước thông tin mang tính bùng nổ và hùng hổ này, tất cả đưa mắt nhìn nhau, vẫn chưa kịp phản ứng.
“Chuyện này là thế nào?”
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hủy hôn?”
Nhân cơ hội, Hiểu Khiết vội vã rời khỏi chỗ ngồi chạy ra ngoài. Thang Tuấn lập tức đứng lên, đuổi theo cô.
Sở Sở kinh ngạc, hét lên: “Thang Tuấn! Anh đi đâu vậy?”
Trên khán đài, mặc dù rất lúng túng, nhưng Tử Tề vẫn lễ phép khẽ gật đầu nhìn Thang Lan. Bà lập tức bước lên xử lý tình hình, còn Tử Tề thì nhanh chóng chạy ra ngoài.






Hiểu Khiết bước nhanh ra khỏi hội trường, dường như có tiếng bước chân đuổi theo của cánh phóng viên.
“Cô Lâm, xin cô trả lời một vài vấn đề được không?”
Hiểu Khiết vô cùng hoang mang, vừa chạy vừa ngoái lại, bất chợt bị kéo sang một bên, cô sợ hãi thét lên, nhưng lập tức bị ai đó bịt miệng lại.
“Là anh.” Thang Tuấn kéo Hiểu Khiết vào góc khuất hành lang, hạ giọng, “Đi theo anh.”
Anh kéo cô lần theo lối đi bí mật, cả hai chạy dọc hành lang như đang chạy trốn. Thang Tuấn rất thông thuộc đường lối ở đây. Sau vài chỗ rẽ, anh dẫn cô đến trước một cánh cửa, cả hai đẩy cửa ra.
Hai mắt Hiểu Khiết đỏ hoe, cô phẫn nộ: “Em đã gặp cô ta ở nhà anh.”
Tử Tề kinh ngạc, cố gắng nhớ lại nhưng vẫn không có kết quả.
“Cho nên, có thật là quá khứ không?” Hiểu Khiết cườikhổ, “Tất cả đều vẫn đang tiếp diễn?”
Tử Tề ôm lấy vai cô, cố gắng giải thích, “Hiểu Khiết, em hãy nghe anh nói, kể từ lúc anh nói lời cầu hôn với em thì anh đã từ bỏ Quý Tinh! Em hãy tin anh có được không? Anh đối với em thật lòng!”
Hiểu Khiết cố gắng kiềm chế nước mắt, chua chát đáp: “Thật lòng? Vậy anh nói đi, chiếc nhẫn cầu hôn có phải theo cỡ của Bạch Quý Tinh không?”
Tử Tề ngây người, không ngờ việc này cũng đã bị Hiểu Khiết phát hiện.
Cô lại nói: “Anh muốn bảo vệ Bạch Quý Tinh nên mới cầu hôn với em, có đúng không?”
Tử Tề không biết trả lời ra sao, không biết phải giải thích thế nào, coi như đã thừa nhận, nhưng như thế càng làm Hiểu Khiết thêm đau khổ.
“Xem ra cái thật lòng của anh phân phát cho nhiều người cùng hưởng thật.”
Những giọt nước mắt không biết tự lúc nào cứ lã chã rơi xuống, cô cương quyết gạt chúng đi, mỉm cười: “Tử Tề, không cần phải miễn cưỡng nữa. Chúng ta nên cảm thấy vui vì không phải kết hôn với người mìn