XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.

t hiện tình yêu liệu có kéo dài mãi, cho đến một ngày rồi cũng chỉ như muối bỏ biển.
Tôi nhìn người bên cạnh, lại có cảm giác bàng hoàng bất an.
Dường như cảm nhận suy nghĩ nội tâm của tôi, Hướng Huy siết chặt tay tôi, hát nhẹ nhàng bên tai, “Hãy trao trái tim của em cho anh, hãy vui lòng trao trái tim của em cho anh, cứ trốn phía sau lưng anh, anh sẽ nguyện vì em mà chắn gió”.
Trong một ngày đi đến bốn năm điểm du lịch lớn nhỏ, lúc quay về tôi đã thấy mệt mỏi nói không ra lời.
Tôi gối đầu vào vai Hướng Huy, nhỏ giọng nói, “Em ngủ một tí, chỉ một lát thôi”.
Kết quả ngủ cho đến tận đích, mở mắt ra thấy Uông Nhiên tự nhiên đứng trước mặt, tôi còn thấy giật mình, tưởng mình vẫn ở trong mơ.
Uông Nhiên liếc mắt cười, “Đi ăn cơm”.
Thịt sốt Bắc Kinh, lẩu, cá tươi, bát trân đậu hũ, nồi sườn, canh cay, một số món tương … Đồ ăn đặc sản Bắc Kinh xếp đầy một bàn, tôi gắp miếng khoai tay đưa vào trong miệng, mơ hồ nói không rõ, “Đói chết mất, Uông Nhiên cậu thật nhỏ mọn, tớ không dễ dàng gì mới từ nơi xa xôi đến tận Bắc Kinh, cậu cũng không mời tớ được một bữa ngon”.
Uông Nhiên thở dốc, “Thế này còn không đủ sao?”. Cô chỉ vào bàn đầy đồ ăn, tôi biết cô nàng muốn lật bàn vì xúc động.
Tôi đưa bàn tay dầu mỡ đến chỗ cô nàng, cô nàng tức giận thoát khỏi nanh vuốt của tôi, tôi cười cười nói, “Vịt quay đâu? Không có vịt quay thì ăn gì với cơm?”.
“Cậu không nói ngay từ đâu”. Uông Nhiên nhìn chằm chằm tôi kẹp chiếc đũa vào đậu hũ, hoài nghi nói.
Tôi thẳng thắn hùng hồn đáp, “Tớ đói lắm, cố mà làm đi”.
Uông Nhiên tức giận, vẫn là Tiêu Hách tới hòa giải, “Để bây giờ anh đi mua cho”.
Tôi mỉm cười ấm áp, đã có hiệu quả, mặc xảy ra chuyện gì hay có người đứng chắn thay Uông Nhiên, miễn sao mục đích của tôi cũng đạt được.
Tôi nằm bò lên bàn vui vẻ, Hướng Huy sờ sờ tóc tôi, cười với Tiêu Hách, “Đừng để ý cô ấy, cô ấy chỉ nói miệng vậy thôi”. Vẫn là Hướng Huy hiểu rõ tôi, võ mồm quan trọng nhất là đánh trúng vào tâm con người.
Tôi ngẩng đầu, cười to, “Hôm nay buông tha cậu, nhưng …”.
Uông Nhiên lập tức cắt ngang lời nói của tôi, “Biết rồi biết rồi, bánh mì kẹp thịt chứ gì, là món cậu thích, tớ sẽ chuẩn bị tốt”. Cô nàng nhăn mặt, tôi đắc ý cúi đầu cười, thế này mới tốt.
Trước khi qua cơn bão, sau cơm no rượu say tinh thầy tôi tốt lên nhiều, Uông Nhiên đề xuất đi tản bộ liền vui vẻ đồng ý.
Lúc này ở Thượng Hải nên chiếu đèn sáng rực rỡ, khác thành phố Bắc Kinh ồn ào náo nhiệt không bao giờ ngủ, ở đó đêm đến yên tĩnh hơn nhiều, lặng lẽ và thanh bình, đi trên con đường đến khu mua sắm, cảm nhận gió từ từ thổi nhẹ, nói không ra ý gì.
Uông Nhiên và Tiêu Hách bước chân nhanh, đã sớm bỏ xa chúng tôi một khoảng cách không nhỏ.
Hướng Huy chắn để gió đỡ thổi rối tóc tôi, tôi quay đầu lại, nhìn anh cười ngọt ngào, anh dắt tay tôi, tôi giống như một đứa trẻ đứng trên bậc đá, bước đi bị lóa mắt, tự vẽ lên trò chơi cho mình.
Đi đến đoạn đường, tôi tự nhiên bị vấp ngã, Hướng Huy vững vàng ôm tôi vào ngực, Uông Nhiên cười trộm, vẻ mặt như được xem kịch hay, tôi che dấu ho nhẹ hai tiếng, thừa lúc Hướng Huy không chú ý thè lưỡi nhăn mặt khiêu khích Uông Nhiên, cô nàng không chút yếu thế trừng mắt thật to đáp lễ tôi , Tiêu Hách và Hướng Huy nhìn nhau, lập tức cùng hiểu lắc đầu cười khổ. Tôi và Uông Nhiên nhanh chóng liên hợp lại, xác định mỗi người hạ một trọng quyền, sau đó trốn xa vỗ tay chúc mừng, tại con đường nhỏ hẹp dành cho người đi bộ đó, phát ra chuỗi tiếng cười như chuông bạc.
Lúc sắp đi đến trường học của Uông Nhiên, cô nàng cười bí ẩn với tôi, vỗ vai tôi vài cái, làm cử chỉ “Follow Me”.
Tôi đi theo sau cô nàng, Hướng Huy theo sát phía sau, chẳng ai biết trong hồ lô cô bán cái gì.
“Không bán cậu đâu”. Uông Nhiên bỗng nhiên quay đầu nói, tôi không khách khí đá một cước, cười mắng, “Tớ đem cậu bán còn không được gì”.
Uông Nhiên cười ha ha, giữ chặt tay tôi kéo vào cửa hàng. Đây là một cửa hàng vật phẩm nhỏ, không khác gì khu phố mua sắm bình dân ở Thượng Hải, chủ cửa hàng cầm chiếc khóa to, có vẻ quyết định đóng cửa, thấy chúng tôi tiến vào, gương mặt tươi cười như hoa, vội vàng lui về sau vài bước nhường chúng tôi bước vào cửa hàng.
“Diệp Tử, chúng ta chụp ảnh biểu tượng đi”. Uông Nhiên hứng trí đều nghị, tôi tim đập thình thịch, ở Thượng Hải, trò chụp ảnh biểu tượng cũng được lưu hành nửa năm nay, nhiều lần muốn đi chụp nhưng lại sợ Hướng Huy cảm thấy tôi quá ấu trĩ, cho nên vẫn chưa có cơ hội, hôm nay Uông Nhiên đề xuất như vậy, tôi tất nhiên không phản đối.
Tôi và Uông Nhiên tìm kiếm vài hình nền, may mắn hai chúng tôi đều có sở thích gần giống nhau, nên rất nhanh cùng đạt đến thống nhất. Sau khi chụp chung hết một tệp ảnh, vẫn chưa thấy thỏa mãn, lại chụp riêng vài kiểu. Nhưng cho dù chúng tôi có cưỡng bức cũng không, dụ dỗ cũng thế, hai vị nam sĩ kia sống chết cũng không gia nhập vào hàng ngũ của chúng tôi, chỉ ở một bên khoa chân múa tay, bình phẩm hết cái này đến cái nọ.
Chủ cửa hàng cười không ngậm được miệng, một bên in ảnh, một bên cùng chúng tôi lôi ké