Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

n mươi tám giờ, mà cũng muốn mình có nhiều hơn hai chân.
Trần Vũ Hoa muốn tôi dễ dàng đi lại, nên đã mua nhà mới gần công ty, như vậy, cũng cách chỗ ở của Như Yên không xa, tiện đi lại.
Như Yên thường xuyên đắc ý hả hê nói : “Diệp Tử, sau này cậu sinh con gái thì đến làm thê tử của con trai tớ”.
Tôi cũng không chịu thua kém bật lại :”Sang một bên đi, cậu không phải sớm dự định với Tiểu Tuệ của Chu Xuân sao. Sao còn nghĩ đến con gái tớ … “.
Như Yên tức giận, “Có thể cạnh tranh công bằng mà”.
Tôi hừ lạnh, “Phải con trai cậu là bảo bối”, sau đó trừng mắt nhìn cô ấy, “Nếu tớ mà sinh con trai, nhà cậu cẩn thận Tiểu Tuệ bỏ gian tà theo chính nghĩa đó”.
Cô ấy thường xuyên bị tôi chọc kêu Oa oa.
Còn Trình Anh sau khi cười rũ rượi cũng mắng hai chúng tôi không biết nhục nhã.
Ngày cứ dần trôi qua từng ngày.
*
Hai tháng trước hôn lễ, tôi cũng giống như đại đa số những cô dâu mới, không thể tránh khỏi chứng sợ hãi trước hôn nhân. Cách ngày kết hôn càng gần, tôi càng buồn bực bất an.
Trình Anh an ủi tôi nói, đây là đường đi tất yếu của mỗi cô gái, Trần Vũ Hoa là người rất đáng giao phó cả đời, muốn tôi phải mở lòng. Cô ấy nói tôi hiểu, nhưng tôi biết rõ ràng đó không phải là nguyên nhân.
Tất cả nỗi kích động, hoảng loạn của tôi, đều từ một người.
Hướng Huy.
Anh ấy đã trở về.
Lúc Chu Xuân do dự nhiều lần mới nói chuyện này với tôi, tôi hoàn toàn bình tĩnh trả lời : “Tớ biết”.
Bởi vì đã có lúc vô tình thấy hình bóng anh, bởi vì QQ của anh đã thay đổi chữ kí, bởi vì anh đã nhắn lại với tôi.
Nhưng những điều này có quan hệ gì đến tôi đâu.
Chẳng lẽ anh ấy không biết, sau khi chia tay không thể làm bạn bè, bởi vì hai bên đã có quá nhiều tổn thương. Chúng tôi cũng sẽ không là kẻ thù, bởi vì hai bên đã từng có quá nhiều tình cảm. Cho nên chúng tôi sẽ trở thành những người xa lạ quen thuộc nhất trên đời này.
Tin nhắn trên Q tôi không trả lời, số di động tôi cũng sớm đổi, tôi cũng đã từng cố gắng chờ đợi, nhưng cuối cùng là anh đã bỏ rơi tôi, chứ không phải là thời gian.
Lần cuối cùng sau một năm Ân tổng lại đến thăm chi nhánh ở Thượng Hải một lần nữa.
Dường như mỗi lần gặp anh ta đều không phải là chuyện tốt. Lần trước là tăng ca làm tư liệu, lần này …
Vừa ngày mới đi làm, anh ta đã gọi tôi đến phòng làm việc của anh ta.
“Elva, hôm nay có hai doanh nhân cung cấp rất quan trọng đến thăm, nhưng tôi lại không có thời gian, cô hãy đưa họ đến nhà máy”. Anh ta còn không ngẩng đầu nói.
Vì sao lại là tôi ? Nhưng tôi không dám hỏi.
Dường như hiểu được suy nghĩ trong lòng tôi, Ân tổng ngẩng đầu, ánh mắt sáng trong nhanh khóa chặt tôi, “Ariel còn có nhiệm vụ khác, tất cả công ty ngoài cô ấy ra thì chỉ có cô tiếng Anh rất tốt, cô nói xem, không tìm cô thì tìm ai ?” .
Tôi cúi đầu nhìn xuống mũi chân, “Ân tổng, tôi … “.
“Cô là sinh viên tốt nghiệp hàng đầu khoa ngoại ngữ, đừng làm tôi thất vọng”. Anh ta cắt ngang, không để tôi nói tiêp.
Tôi khép mi, chấp nhận.
Lúc bọn họ bước vào cửa chính công ty, tôi bắt đầu đứng ngồi không yên.
Giống như lúc tám giờ thường chiếu phim truyền hình tình cảm, gặp trường hợp như vậy lại xuất hiện lên tôi.
Tôi nắm chặt tay, cho đến khi các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, mới không chế được hô hấp đang rối loạn và nhịp tim đang tăng tốc.
“Đây là trợ lý giám đốc công ty chúng tôi Diệp tiểu thư, hôm nay sắp sếp cô ấy sẽ cùng đi toàn bộ hành trình cả ngày nay”. Ân tổng long trọng giới thiệu tôi, nhưng lúc nào tôi đã được thăng chức vậy, sao mình tôi lại không biết.
“Rất hân hạnh được gặp cô”. Đôi mắt xanh biếc phát kim của người ngoại quốc Eric, nói một câu giọng Lodon chính thực, nhiệt tình duỗi tay ra.
Đầu lưỡi trong miệng đảo quanh, đã lâu không luyện tập, quả nhiên mới lạ rất nhiều. May mắn chỉ là nói chuyện đơn giản, sau khi hàn huyên vài câu, tôi đã có thể vận dụng tự nhiên.
“Có phải tất cả những tiểu thư ở Thượng Hải đều xinh đẹp giống như cô không ?”. Rốt cuộc có phải là giáo dục có sự khác biệt hay không mà chỉ sau vài phút trò chuyện ngắn ngủi, Eric đã có thể chuyện trò vui vẻ, còn tôi vẫn không quen.
Tôi cố ý xem nhẹ Eric ở bên cạnh đi đến xe, từ lúc bắt đầu ánh mắt đốt cháy người vẫn không rời tôi, tôi chỉ mỉm cười với Eric nói : “Có rất nhiều cô gái xinh đẹp, tôi chỉ là một trong số những người rất bình thường”.
“Cô thật khiêm nhường, Hướng, cậu nói đúng không ?”. Tôi có chút kinh ngạc, anh ta vừa nói tiếng Trung, chỉ hơi lắp bắp.
Tôi vừa mới ngẩng đầu đã bắt gặp đôi mắt u sâu của Hướng Huy, thần thái sáng tỏa, nhưng trong ánh mắt ẩn chứa quá nhiều tình tự không cách nào nhận ra.
Hồi trước anh rõ ràng ngây ngô giản dị còn bây giờ những cử chỉ giơ tay nhấc chân đều có khí chất trưởng thành sang trọng, bờ môi bạc mỏng thoáng hiện nét cười yếu ớt làm say lòng người, không thể phủ nhận, anh càng ngày càng thu hút sự chú ý của tôi hơn bao giờ hết.
Tôi rất khó khăn mới rời ánh mắt khỏi người anh, thầm mắng mình, vì sao con người vốn luôn xử sự rất kiên định như tôi, lúc gặp anh lại hoàn toà