Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.
mà còn có Hiên Mộc, thậm chí ngay cả Tưởng Quang cũng ở đây. Còn có hai người khác mà căn bản là Tô Ca chưa từng thấy qua. Lúc này, một nam và một nữ đang ở cái bàn bên kia, trong tay cầm một loại dụng cụ mà Tô Ca không nhận ra, nghiên cứu cái gì đó.
Ngay lúc này, trong tay Hiên Mộc đang cầm một món đồ có hình dạng giống như là con chip để trước mặt Tần Mặc Nhiên. Thấy Tô Ca nhìn mình, anh cũng nở một nụ cười ấm ấp nhìn lại, sau đó nói:
"Lần này làm phiền tới cô rồi! Nếu như không phải cô mang theo huyết ngọc vào trong, sợ rằng có tìm mấy năm nữa, chúng tôi cũng tìm không thấy vật kia.
Hả? Làm phiền cô? Nhưng cô có làm gì đâu? Tô Ca nhíu mày lại, cô tự mình nghĩ không ra bất quá mình chỉ nhắm mắt hưởng thụ một chút thôi mà, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Trên cổ truyền tới cảm giác nhột nhạt, Tô Ca ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện nguyên nhân là do bàn tay của Tần Mặc Nhiên đang đặt trên cổ của cô, hình như là đang đeo cái gì đó cho cô vậy.
Có chút không tự nhiên, Tô Ca bắt đầu cử động. Cô còn nhớ cách đây không lâu, khi mình bị Đường Lăng mang đi, vẻ mặt của Tần Mặc Nhiên còn đầy vẻ lạnh lùng khinh rẻ .
"Đừng nhúc nhích!" Tần Mặc Nhiên nhỏ giọng nhìn cô, khuôn mặt luôn nghiêm nghị nay dịu đi một chút, đôi mắt đen như Hắc Diệu Thạch* hiện lên nhiều tia sáng nhu hòa.
*Hắc Diệu Thạch: một loại đá quý màu đen (Osidian) được hình thành trong quá trình chuyển thể của lava.
Tô Ca bị nhìn ngây ngẩn cả người. Khi phục hồi lại tinh thần thì cô mới thấy miếng bạch ngọc mà Tần Mặc Nhiên đã đeo lên cổ mình trước đây không lâu đã bị cởi xuống.
"Huyết ngọc!" Nghĩ đến những lời Hiên Mộc vừa mới nói, trong chớp mắt, cô hình như đã hiểu ra cái gì. Lẽ nào con chip vừa rồi được gài vào trong miếng ngọc mà cô đã mang vào phòng của Đường Lăng? Chẳng lẽ trên con chip có cơ quan gì sao? Còn nói là mình đã giúp bọn họ chuyện gì vậy?
Có quá nhiều điểm nghĩ không ra, nhưng cô còn chưa nghĩ thông suốt thì Tần Mặc Nhiên đã cúi đầu, chạm trán mình vào trán của cô, tròng mắt nhìn thật sâu nói:?
"Tiểu Cách Cách, em có tin anh không?"
Cặp mắt sâu thâm thẩm như hồ nước lạnh khiến cho người ta không thấy rõ con ngươi, lúc này lại phản chiếu rõ ràng hình dáng của Tô Ca.
Một ngày xa cách, anh trơ mắt nhìn mình bị tên biến thái kia mang đi. Ngày hôm sau, anh lại xuất hiện trước mặt mình một lần nữa, câu đầu tiên hỏi mình là: “Em có tin anh không?”
“Em có tin anh không?”, nhưng Tần Mặc Nhiên, anh bảo em tin anh cái gì đây?
Một ngày xa cách, anh trơ mắt nhìn mình bị tên biến thái kia mang đi. Ngày hôm sau, anh lại xuất hiện trước mặt mình một lần nữa, câu đầu tiên hỏi mình là: “Em có tin anh không?”
Em có tin anh không?
Tần Mặc Nhiên, anh muốn em tin anh cái gì? Anh muốn em làm sao tin anh đây? Có chút thương cảm, Tô Ca nhắm mắt lại. Hình như, đây là lần đầu tiên trong lời nói, người đàn ông cường thế như sói lang này có vẻ thành khẩn cầu xin, ngay cả giọng nói khàn khàn trước sau không thay đổi đều có dấu hiệu của sự dịu dàng.
Một góc nào đó trong lòng của Tô Ca bỗng nhiên mềm đi, nước mắt muốn trào ra, cô nhìn chằm chằm Tần Mặc Nhiên nói:
"Tần Mặc Nhiên, em tin anh.”
Hừm, buổi lễ kế nhiệm Tông chủ? So với lễ tốt nghiệp đại học của cô chắc là không khác bao nhiêu chứ hả? Tô Ca thầm nghĩ.
Tưởng Quang kéo cô vào phòng ngủ, chỉ cái túi ở trên tủ mà ngày đó mua một lần mấy bộ lễ phục, rồi nói:
"Bây giờ chúng ta lại đây chọn một bộ thật đẹp mắt. Phải biết rằng thân là người phụ nữ của Tần Mặc Nhiên, ngày mai nhất định sẽ là trọng tâm chú ý của mọi người. Cho nên ngàn vạn lần em không thể làm mất thể diện của Tiểu Mặc Mặc được, nghe không?”
Tô Ca gật đầu, toàn thân giống như là con rối, mặc cho Tưởng Quang thao túng. Đổi lễ phục, được! Nhấc chân, vâng! Cởi quần áo, được! Đổi giày, vâng. Mỗi mệnh lệnh là một động tác. Cuối cùng, Tưởng Quang lựa được một bộ lễ phục màu trắng, tuy đơn giản nhưng lại vô cùng thanh nhã, kết hợp với đôi giày cao gót viền vàng kim. Đứng ở trước gương, một lần nữa Tô Ca phải khâm phục ánh mắt phối hợp thời trang của Tưởng Quang, tuyệt đối không có chổ nào có thể chê.
Tưởng Quang đắc ý bắt Tô Ca quay ba vòng trước mặt của mình, sau đó thỏa mãn gật đầu, cười nói với Tô Ca:
"Tốt lắm, cơ thể này đây, cực kỳ tuyệt hảo."
Tô Ca cười cười một cách lạnh nhạt, vậy mà sâu trong nội tâm lại giống như hoa nở rộ. Cô khẩn trương muốn biết khi Tần Mặc Nhiên nhìn thấy mình thì có kinh ngạc hay không? Mỗi người phụ nữ đều hi vọng mình là người xinh đẹp nhất trong mắt của người yêu. Đương nhiên Tô Ca cũng không ngoại lệ.
"Tốt lắm Tô Ca, em nghĩ ngơi một chút đi, chị ra ngoài xem một chút.”
Tô Ca nói "Vâng" rồi ngồi xuống giường lớn. Chăn ở trên giường đích thực là màu xanh lam da trời trong vắt. Tô Ca vùi đầu vào trong chăn, còn có thể cảm giác được hơi thở đặc biệt của Tần Mặc Nhiên.
Ngoài cửa phòng. Tưởng Quang đi tới ngồi ngay ngắn trước máy vi tính, đôi tay lướt nhẹ như bay nhưng sắc mặt thì vô