Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.
thở không ra hơi thì khẽ vỗ lưng cho cô, ánh mắt lại càng đau lòng. Tiểu Cách Cách, bảo bối của anh đã mất nay tìm lại được, anh làm sao có thể nỡ cho cô có một chút thương tâm nào?
Lại không tiếng động khóc thầm. Tô Ca khoanh tay ôm mình thật chặt. Nhưng trong lòng cô cũng có Tô Ca khác đang bay trên không trung nhìn cô, tràn đầy khinh bỉ:
"Khóc! Cô cũng chỉ biết khóc mà thôi! Nếu như không phải chỉ vì cô, Trăn Mặc làm sao phải chết? Nếu như không phải người ngu dốt này! Người thiếu niên tốt như thế sao lại phải chết thảm! ? Cô là người phụ nữ ích kỷ! ! Chết trăm lần cũng không đủ! Sao ngươi không chết luôn đi! Tại sao không chết đi! "
Trong đầu, một Tô Ca khác cũng lên tiếng, chậm rãi kiên định:
"Không! Tôi không thể chết! Tôi đồng ý với Trăn Mặc! Tôi sẽ chăm sóc cho Trăn Sinh, tôi sẽ mang cậu ấy đi!"
Cho nên cô không thể chết, chết mới là không đúng.
Trăn Mặc.
Tô Ca mở mắt lần nữa, nhìn thấy đôi mắt đầy tơ máu của Tần Mặc Nhiên thì khẽ mỉm cười. Nâng cao cổ, khiến nước chảy xuống xương quai xanh tinh xảo, rồi đến hai ngọn núi cao thẳng quyến rũ. Cô cười nhìn Tần Mặc Nhiên. Chưa khi nào lại xinh đẹp quyến rũ như vậy
Đôi môi sưng mọng bị thương nhẹ hé mở, phả hơi vào lỗ tai Tần Mặc Nhiên:
"Tần Mặc Nhiên, em thích anh!"
"Anh biết" Giọng nói Tần Mặc Nhiên khàn đục, mang theo một chút đau đớn. Anh biết, từ thật lâu về trước, có thiếu nữ một thân mặc váy trắng đứng trước mặt anh đỏ mặt là anh đã biết rồi.
"Như vậy anh muốn em đi!"
Tần Mặc Nhiên bất động, thân hình thẳng tắp giống như cây tùng. Thân thể Tô Ca như con rắn dính lên người. Đôi mắt xinh đẹp quyến rũ liếc nhìn, nói:
"Muốn em, chính là coi trọng em, em muốn anh ở bên trên em! Làm sao anh bất động? Vì bộ dáng em bây giờ dọa anh? Vì anh không có hứng thú với em?
Tần Mặc Nhiên, anh cũng biết, khi bàn tay bẩn thỉu của tên đàn ông kia chạm vào em thì em đã hối hận, hối hận tại sao không đem thân thể trong sạch này cho anh
Tần Mặc Nhiên, khi anh nghe thấy em vẫn còn là xử nữ, có phải anh cũng thở phào nhẹ nhõm? Đàn ông các người chính là như vậy, không động vào đồ bẩn. Hiện tại biết em còn nguyên vẹn, vì sao vẫn không chạm vào em ? Chẳng lẽ anh ghét bỏ em đã bị đám súc sinh kia nhìn thấy hết? Hay là. . . . . ."
"Câm mồm!" Tần Mặc Nhiên gầm nhẹ một tiếng, đôi môi mỏng che thật chặt đôi môi cô, đồng thời bàn tay vuốt ve nơi tròn mềm kia. Anh không thể nghe được cô nói ghét bỏ !. Người bị ghét bỏ, nên là anh không phải sao?
Thân mình Tô Ca dịch sát vào Tần Mặc Nhiên, ngực cọ cọ vào người anh. Những đường cong mềm mại dán lên người anh, như một con rắn vuốt ve thân thể anh. Miệng vô thức phát ra tiếng ngâm. Môi Tần Mặc Nhiên đi xuống, ở trên xương quai xanh để lại nụ hôn. Tiếp theo đi xuống đôi tuyết trắng đẹp đẽ trơn bóng, lưu luyến không muốn rời đi.
Thân thể Tô Ca cong lên, chân trái giơ lên hông anh ma sát, đồng thời hai bàn tay nhỏ bé phối hợp cởi quần dài của Tần Mặc Nhiên. Lão nhị trướng bồng cứ như thế hiện lên trước mắt Tô Ca. Không có nửa phần do dự. Tô Ca cúi đầu muốn dùng môi bao quanh nó, vội vã muốn đem thứ gì đó đi vào chính mình.
Bàn tay to của Tần Mặc Nhiên nhấc cô lên. Môi mỏng giằng co ở trên bờ môi của cô, tỉ mỉ hút vào. Hai bàn tay cũng không nhàn rỗi. Trực tiếp cởi quần lót, vật đang dâng cao liền bắn ra. Ánh mắt Tô Ca hiện lên hưng phấn.
Anh ôm chặt Tô Ca, hai thân thể dính sát vào nhau gió thổi không lọt, căn bản là không phân rõ được ai với ai. Lão Nhị Tần gia thô cứng ma sát, va chạm bên ngoài chỗ mềm mại, nhưng lại không đi vào. Tô Ca ngước đầu. Răng cắn lên môi Tần Mặc Nhiên như trừng phạt, đồng thời nâng cao chân, để cho chỗ tư mật hoàn toàn hiện ra trong phạm vi của tiểu Mặc Nhiên, cắn xé, ma sát, đè ép. Tô Ca cảm giác toàn bộ người mình như là đống lửa nhào vào Tần Mặc Nhiên, muốn nhìn thấy anh điên cuồng vì mình, muốn anh và mình thiêu đốt thành tro tàn.
Tần Mặc Nhiên kéo đôi tay không an phận bên hông ra, đồng thời bàn tay đi xuống dưới nụ hoa dò xét, hơi ẩm, lại chặt khít, nhỏ bé, căn bản không đủ để dung nạp dục vọng của anh.
Tô ca uốn éo người cố gắng nghênh đón anh, nhưng Tần Mặc Nhiên không biết làm sao vẫn ở bên ngoài không đi vào.
"Tần. . . Tần Mặc Nhiên". Cô ngẩng đầu, ánh mắt như con thú con khát vọng nhìn anh! Tần Mặc Nhiên động tâm, mắt thâm sâu như mực, dục vọng đã sớm căng thẳng không khống chế được cứ vậy đâm vào Tô Ca, đẩy mạnh vào vách tường. Cái cứng rắn kia của anh bị bao bọc thật chặt. Đau! Một cảm giác xé rách đau đớn, nước mắt Tô Ca không khống chế được mà rơi xuống, nhưng tay của cô cũng không chậm trễ mà ôm lấy cổ Tần Mặc Nhiên, cả người trần truồng căng thẳng ôm sát lấy anh.
Cặp chân thon dài mở lớn vòng qua thắt lưng anh, ngón chân cũng vì đau đớn mà co lại. Nhưng thân mình Tô Ca vẫn thẳng tắp như cũ nghênh đón anh, dục vọng cùng đau đớn một chỗ làm lộ ra vẻ mặt vô cùng kiều mị, rơi vào ánh mắt Tần Mặc Nhiên quả thật là hấp dẫn không thể chống cự. Phân thân của anh m