Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.

út rồi nói với Tần Mặc Nhiên:
“Đợi thu xếp xong mọi chuyện, mấy ngày nữa, cậu dẫn người đi thăm dò tình hình ở Hongkong đi, rốt cuộc là thế lực nào ở sau lưng giúp đỡ chúng ta, mà đối phương là địch hay là thù. Còn nữa, hãy đi bàn bạc chuyện làm ăn súng ống với Hoàng Thắng bên kia đi. Gần đây hình như bên Hồng Hưng đang thay đổi lão Đại, cậu nên ở đó để điểu tra xem ai là người đứng đầu của thế lực buôn bán súng đạn ở Hongkong, rồi ổn định tình hình hổn loạn bên đó một lần nữa đi.”
"Dạ!" Tần Mặc Nhiên cúi đầu chào xong liện lập tức lui xuống. Bước chân trầm ổn, sắc mặt xa cách.
Khi đó anh không hề biết, chuyến đi Hongkong này vốn chỉ là nhiệm vụ, nhưng lại không nghĩ tới tất cả thay đổi sẽ cùng tới, cũng bởi vì vậy mà “Sát” lại bắt đầu một kỷ nguyên mới.
Đại Lý, trời cao mây nhạt. Trần Lê mặc một cái quần soóc màu xanh đen, áo lưới sọc ca-rô màu trắng, tóc dài gợn sóng được cột đuôi ngựa một cách đơn giản ở trên đầu. Với đôi giày thể thao màu trắng và mũ lưỡi trai, nhìn cô không khác gì nữ sinh đi dạo ngoài đường.
Tim đập thật nhanh, cô nhịn không được mà nuốt ực nước miếng. Sửa lại mái tóc bị gió thổi tung, cô hạ quyết tâm, bước vào bước vào khách sạn "Liễm Diễm" trông rất bình thường này. Kìm chế nhịp tim, cô đi tới trước quầy tiếp tân, mỉm cười với người phục vụ, chào hỏi: "Chào anh, anh khỏe không ạ!"
Người phục vụ nam ngước mắt nhìn cô, lễ phép nói: "Cô muốn đặt phòng?"
"Không phải". Trần Lê nhấp nháy môi, giọng nói rõ ràng khác thường nói: "Tôi muốn tìm "Quỷ Sai" tiên sinh Lũng Tư.






Tim đập nhanh, cô không nhịn được nuốt nước miếng, vuốt lại mái tóc bị gió thổi , rốt cuộc hạ quyết tâm, đi vào “khách sạn Liễm Diễm” vô cùng bình thường trước mặt, khống chế nhịp tim đi đến quầy, lên tiếng với nhân viên phục vụ"Xin chào" .
Phục vụ nam nhìn cô một cái, khách khí nói: "Cô muốn đặt phòng?" .
"Không phải" . Trần Lê hé mở đôi môi, nói năng đặc biệt rõ ràng: "Tôi muốn tìm ngài “Quỷ Sai” – Long Tư”
"Cô tìm “Quỷ Sai đại nhân?"
Vừa rồi vẻ mặt người phục vụ nam còn thờ ơ bỗng nói đầy ngạc nhiên, âm lượng giọng nói cũng cao hơn vài đề-xi-ben, anh ta ngẩng đầu lên dò xét Trần Lê một cách cẩn thận, dường như đang xác định có phải (là) cô đang nói đùa không. Qua một lúc lâu mới lại nghe anh ta nói:
Nghe thấy tiếng bước chân cùng với tiếng gậy gộc phát ra từ trong tay người đàn ông ở phía sau , Trần Lê đột nhiên quay đầu lại bình tĩnh nói với người đang bày ra dáng vẻ chuẩn bị đánh lén thì bị hoảng sợ động tác quay đầu đột ngột của cô
" Đừng đánh ngất tôi...tôi là bác sĩ, tôi có thể cứu anh ấy " . Rồi sau đó, trước mặt nhân viên nam còn đang kinh ngạc, cô xé mạnh ngực áo sơ mi của anh ra, lại thuận tay lấy tới (đây) một bộ quần áo để cầm máu cho anh. Sau khi xử lý xong tất cả, cô vừa định đứng lên thì cảm thấy trên người nóng lên. Cúi đầu, cô cứ như vậy mà đối mặt với đôi mắt màu hổ phách vô cùng quen thuộc nhưng cũng cảm thấy vô cùng xa lạ. Đôi mắt ấy rất sáng, phảng phất như những ngôi sao đều rơi vào đôi mắt ấy.






Nơi làm tình, động tác của Hiên Mộc càng thêm kịch liệt, hai bàn tay to nắm chặt đùi của Trần Lê, gác hai chân thon dài như ngọc của cô ở bên hông của mình, đồng thời tốc độ tấn công cũng càng thêm mãnh liệt, gần như là hung hăng đâm vào rồi lại rút ra. Bên tai truyền tới tiếng rên yêu kiều mềm mại của Trần Lê, cả người anh liền giống như một con thú không có kiểm soát, lần nữa ở trong thân thể cô ra vào chạy nước rút. Rốt cuộc, không biết qua bao lâu, chỉ nghe thấy Hiên Mộc gầm nhẹ một tiếng, toàn thân chấn động mạnh, sau đó liền giao toàn bộ mầm mống nóng bỏng vào trong mật huyệt của cô.
Đợi một trận khoái cảm run rẩy qua đi, cả thân thể Hiên Mộc liền ngã xuống, đè ở trên người của Trần Lê, nhưng anh lại khẽ điều chỉnh tư thế, chỉ để lại một phần nhỏ sức lực trên người cô, phần lớn cơ thể gầy gò đều ngã xuống ghế sa lon bên cạnh.
Trán Trần Lê ướt đẫm mồ hôi, vốn là khuôn mặt trắng nõn nay bởi vì mồ hôi thấm vào mà càng thêm nõn nà. Cô khẽ nghiêng đầu nhìn Hiên Mộc, bộ ngực cao vút hiện lên màu sắc ửng đỏ. Đầu Hiên Mộc từ từ tiến đến gần, định hôn cánh môi của cô, muốn nhìn rõ ràng vẻ mặt cô giờ phút này, hỏi cô có phải hay không vẫn còn ở đau.
Nhưng mà, bởi vì nguyên nhân phương hướng, thoáng cái cả đầu liền đặt toàn bộ trên ngực cô. Da thịt trắng muốt mềm mại, cảm giác trơn trượt mịn màng như vậy kích thích dây thần kinh nguyên thủy nhất cảu đàn ông. Hiên Mộc chỉ cảm thấy bụng dưới lại dấy lên một ngọn lửa nóng bỏng. Gần như là không có nửa phần do dự, môi mỏng của anh cứ như vậy dán lên đường cong đẹp đẽ, cắn điểm anh đào nhỏ, vừa dùng miệng, vừa lấy tay bên kia giày xéo đủ các kiểu.
Trần Lê cảm giác được hạ thân của anh vốn đã mềm xuống lại trở nên cứng rắn như bàn ủi, thanh cứng rắn ấy giờ phút này đang không có ý tốt mà chống đỡ lên da thịt bên trong bắp đùi cô, mãnh liệt ma sát, giống như là một giây kế tiếp liền vọt vào tiến côn


Ring ring