Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.
hững gì, nhưng Trần Lê mơ hồ cảm thấy mình bắt được tin tức nào đó. Chẳng lẽ người đàn ông ở trước mắt bởi vì đã từng bị người nào đó phản bội tình cảm, mới không nhìn nổi bọn họ hạnh phúc, cho nên mới nghĩ ra những chiêu này phá hủy bọn họ?
Trần Lê nhắm mắt, sau đó lại mở ra, trước đó trong lòng cô từng thoáng qua một ý nghĩ, chỉ là bị cô nhanh chóng bác bỏ, biến thái thì không cách nào khuyên , cho dù cuối cùng cô khuyên giải được hắn thì như thế nào, Hiên Mộc cùng Tô Ca cũng đã sớm. . . . . .
Huống chi mình là bác sĩ ngoại khoa, không phải bác sĩ tâm lý. Hiên Mộc, Hiên Mộc, cánh môi khẽ mở, không tiếng động nói thầm cái tên này, trước mắt lại thoáng qua đôi mắt xanh ngọc ôn nhu kia. Trần Lê cảm thấy trái tim truyền đến một trận co rút đau đớn. Hiên Mộc, nếu anh và Tô Ca xảy ra chuyện, vậy cô có thể tha thứ không? Có thể thờ ơ dửng dưng không?
Nghĩ đến điều này, thân thể Trần Lê run lên, trực tiếp liền muốn hung hăng cho chính mình một bạt tai. Cái gì gọi là "tha thứ?" Mình tại sao có thể dùng cái từ này để miêu tả! Nếu như không phải vì cô khinh suất bị bắt, Hiên Mộc không đếm xỉa gì đến cứu cô, làm sao bị đối đãi khuất nhục như thế đây? Mình sao có thể ích kỷ đến mức so đo những thứ không thực tế như vậy?
Ánh mắt Trần Lê dần dần trở nên kiên định. Người mình nhìn trúng, vì mình bị khuất nhục như vậy, nếu bọn họ về sau. . . Nếu có sau này, có thể thoát hiểm đi cùng với nhau mà nói, cô nhất định sẽ toàn tâm toàn ý đợi người đàn ông này.
Khuôn mặt Trần Lê giờ phút này sáng rực, cô rốt cuộc lại ngẩng đầu lên nhìn màn hình lớn. Hai tay nắm chặt của cô dần dần buông lỏng. Huống chi chuyện quan trọng nhất hôm nay chính là tin tưởng anh không phải sao? Tin tưởng người đàn ông của mình, cho dù ở dưới tình huống thuốc phát tác mạnh nhất cũng có thể khắc chế dục vọng của mình, cũng có thể đối phó.
Ánh mắt của Trần Lê không nhúc nhích nhìn chằm chằm màn hình lớn, người đàn ông đã đi tới trước mặt người phụ nữ, như chuẩn bị xé rách quần áo người phụ nữ, đột nhiên rèm cửa sổ vàng nhạt bên giường khẽ lay động. Sau đó, giống như có người cầm điều khiển từ xa nhấn nút quay lại, hình ảnh lại trở về ước chừng một phút trước, người đàn ông đi tới bên người phụ nữ kia.
Ánh mắt Trần Lê đột nhiên sáng lên, nếu hiện tại hai tay của cô không có bị trói lại mà nói, cô nhất định sẽ ra sức dụi mắt, nếu không thực sự sẽ cho rằng là ảo giác của mình! Nhất định đã có người ẩn vào biệt thự, hơn nữa Hiên Mộc cùng Tô Ca bên kia cũng đã được cứu.
Trần Lê tận lực ổn định tâm tình kích động, tầm mắt của cô thờ ơ liếc Trần Diên Chi một cái, thấy đối phương đang ngồi yên ở trên giường không nhìn về phía màn hình, có vẻ như đang hồi tưởng chuyện cũ nào đó. Trần Lê thở phào nhẹ nhõm.
Dường như đã nhận ra cô đang nhìn trộm mình, Trần Diên Chi hừ lạnh một tiếng, tầm mắt của hắn nhàn nhạt quét qua màn hình, khi thấy đoạn người đàn ông đi tới bên cạnh người phụ nữ muốn xé quần áo, thì chán ghét quay đầu đi, nhìn Trần Lê nói:
"Tên tiểu tử họ Tần kia lúc này chắc chắn đã mang người tới rồi. Ta đi giăng lưới, sau đó một lưới bắt hết, về phần cô. . . ."
Hắn hơi ngừng lại, trên mặt đều là vẻ khinh miệt nói:
"Cô chỉ có thể ở lại chỗ này một mình, coi người yêu của mình trở thành tro bụi đi!"
Hắn nói dứt lời, thậm chí là quay lại nhìn cô một cái cũng lười, cả người nhàn hạ thong thả bước ra ngoài. Đợi đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Trần Lê vốn là đang ngồi an tĩnh liền nhảy lên, chân mặc dù bị trói nhưng cũng không cản trở việc cô đứng lên. Cô từ từ nhảy từng bước chuyển động thân thể, đem hai tay bị trói sau ghế đặt ở trong cái gạt tàn thuốc. Trong cái gạt tàn, Trần Diên Chi vừa mới vứt vào hai mẩu tàn thuốc còn lóe ánh lửa. Lửa như vậy cũng đủ để đốt cháy vải đang cột tay cô rồi.
Cô thật vất vả điều chỉnh thân thể đem cổ tay đưa tới, mặc dù trên cổ tay truyền đến cảm giác bị bỏng đau rát, nhưng cô vẫn âm thầm cắn răng và nhịn xuống đau đớn này. Nếu như cô đoán không sai, chắc là Tần Mặc Nhiên đã dẫn người tới. Video vừa rồi trong nháy mắt đã bị người cắt rồi. Nói như thế, bọn Hiên Mộc tất nhiên đã được cứu , mà việc quan trọng trước mắt, cô sao có thể để cho mình trở thành gánh nặng của anh?
Cùng lúc đó, Tô Ca cùng Hiên Mộc bị nhốt trong phòng nhỏ. Trước đó, tâm tình của Tô Ca hoàn toàn sụp đổ, cho đến thời điểm sau khi Tần Mặc Nhiên lặng yên không tiếng động nhảy vào từ cửa sổ bên kia giữ chặt Hiên Mộc, cả người cô mới hoàn toàn thả lỏng. Lúc trước Hiên Mộc từng bước đi qua thực ra cững không phải muốn vô lễ với cô. Mặc dù dược tính của thuốc rất mạnh, nhưng anh vẫn khống chế được, dựa vào một tia lý trí cuối cùng ,móc ra lưỡi dao sắc bén giấu trên người, giấu dưới ống tay áo sơ mi lén nhét vào trong tay Tô Ca, mà trong đôi mắt ấm áp thường ngày kia thoáng qua vài giọt nước mắt, lại biểu lộ sự kiên quyết không tiếng động.
Hốc mắt Tô Ca trong nháy mắt liền đỏ, ý của anh là muốn cô thời điểm anh không khống chế được liền một đao giết anh ư? Anh không thể có lỗi với anh em, cũng không thể có lỗi với Trần