Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/680 lượt.

hiên rất ngon, so với mình nấu đúng là ngon hơn nhiều. Cô bèn ngẩng đầu lên nhìn dì, khen một câu: “Ngon lắm ạ”.
Dì Tề đứng bên cạnh, khóe miệng dường như hơi cong lên, nếu không chú ý thì sẽ không thấy được. Giản Tình đúng lúc nhìn thấy, nụ cười của cô càng thêm rạng rỡ.
Có đôi khi lấy lòng một người, chỉ cần một nụ cười ngọt ngào là đã đủ.
Vừa ăn cơm, vừa nghe Phương Linh và Viên Dịch nói chuyện trên trời dưới biển, không khí rất thoải mái. Qua cuộc đối thoại của bọn họ, Giản Tình phát hiện một điểm, đó là Phương Linh rất để ý đến Viên Dịch. Từng câu từng chữ, nhất cử nhất động của anh ta đều khiến cô bé xao động.
Thật ra, cô cũng không mấy ngạc nhiên. Viên Dịch là một người đàn ông xuất sắc, tướng mạo tốt, hoàn cảnh gia đình không tệ, hơn nữa còn có sự nghiệp thành đạt. Người đàn ông như vậy, thường dễ dàng trở thành đối tượng tuyệt vời của các cô gái.
Giữa chừng Phương Linh bị người ta gọi đi, nhà ăn chỉ còn lại Giản Tình và Viên Dịch, không khí thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Giản Tình đang muốn kiếm cớ rời đi, bỗng nghe thấy Viên Dịch mở miệng, “Cô không ngờ tôi cũng tới dự tiệc phải không? Nhà của tôi và nhà họ Phương thân thiết từ mấy đời nay, cho nên bình thường tôi rất hay lui tới”.
“À”. Nghe anh ta giải thích, Giản Tình chỉ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
“Chuyện áp phích trước đây, cô Giản có vấn đề muốn hỏi tôi chăng?”. Viên Dịch cười hỏi cô.
Giản Tình ngẩng đầu nhìn anh ta, miệng khẽ đáp: “Chuyện quá khứ đã trôi qua, tôi không muốn nhắc lại”. Tuy cô có nhiều oán hận với chuyện ngày đó, nhưng giờ cô đã có được hạnh phúc. Chuyện không vui này đã sớm bị cô vứt lên chín tầng mây.
Viên Dịch nhìn gương mặt xinh đẹp trước mặt, vẻ lãnh đạm trong đôi mắt kia làm anh không tự chủ được, tim đập liên hồi. Trước kia anh từng yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, bởi vậy cho dù anh có chuẩn bị tốt cỡ nào, chỉ cần chăm chú nhìn cô, trái tim anh lại xao động, đó là một loại cảm giác mang theo chút chua xót. Chỉ tiếc trong trái tim người con gái này đã sớm có người khác.
“Không truy cứu cũng tốt, thực ra xảy ra chuyện này, nguyên nhân chỉ có một, đó là muốn kiểm tra cô. Tuy nhiên, giờ cô có thể bình yên dự tiệc của nhà họ Phương, nếm thử món ăn do tự tay dì Tề chuẩn bị, chắc rằng cô đã vượt qua bài kiểm tra này từ lâu”.
Giản Tình buông thìa trong tay, cầm khăn tay bên cạnh lau miệng, rồi mới cười nói: “Tôi cảm thấy anh dùng từ “kiểm tra” là nghiêm trọng hóa vấn đề rồi”.
Viên Dịch nhíu mày: “Tức là sao?”.
“Ba mẹ cảm thấy lo lắng khi con cái của mình sắp chung sống với một người họ không quen là chuyện rất bình thường, tôi có thể hiểu được”.
“Có thể hiểu được là tốt”. Viên Dịch cười khẽ, “Tóm lại, hy vọng cô sẽ hạnh phúc”. Đã đến lúc phải buông tay, chẳng qua con tim vẫn chưa chịu nghe lời.
“Đang nói chuyện gì vậy?”. Phương Khiêm bước vào, thấy Giản Tình làm mặt lạnh, còn sắc mặt Viên Dịch lại cô đơn, thì không nén nổi tò mò cất tiếng hỏi.
“Đang nói có phải anh đang bị thiên kim tiểu thư nào bám lấy không”. Viên Dịch trêu anh, đứng lên, “Tôi ăn no rồi, nơi này để lại cho hai người”.
Phương Khiêm cũng không hỏi nhiều, tiện tay lấy một thìa cơm Giản Tình chưa ăn hết bỏ vào trong miệng. Giản Tình muốn ngăn lại nhưng không kịp, cô bật cười: “Anh đói lắm à, dì Tề còn để lại cho anh một ít, để em lấy giúp anh”.
Viên Dịch nhìn hành động vô cùng thân mật của hai người, không nói gì nữa, bước nhanh rời khỏi nhà ăn.
Cơm nước xong, Phương Khiêm không đưa Giản Tình trở lại đại sảnh, mà kéo tay cô, úp mở nói đưa cô đi xem căn cứ bí mật của anh. Giản Tình cười đi theo anh lên tầng trên cùng.
Thì ra mái nhà còn có một nhà kiếng trồng hoa, phát hiện này làm cho Giản Tình rất kinh ngạc. Cô ngắm nhìn vườn hoa, ngạc nhiên không thốt nên lời.
Bởi trời đã khuya, dưới ánh đèn mờ, bông hoa nào cũng xuất hiện một vầng sáng mờ nhạt, hư ảo.
Rất lâu sau, Giản Tình mới cúi đầu tán thưởng, “Đẹp quá!”.
Phương Khiêm ôm cô đi vào phía trong, đặt cô lên ghế dựa bên cạnh, cười nói: “Còn có thứ đẹp hơn, em nằm ở trên đó, sẽ có kỳ tích xuất hiện”.
Giản Tình thuận theo nằm xuống, nghe thấy anh nói: “Nhắm mắt lại”.
Thế là cô nhắm mắt lại, đợi một lúc, cảm giác được anh cũng nằm xuống bên cạnh, cô bèn hỏi: “Em có thể mở mắt được không?”.
Anh hôn lên vành tai cô, “Có thể”.
Giản Tình chậm rãi mở to mắt, lập tức bị những ngôi sao dày đặc trên trời hấp dẫn. Toàn bộ đèn trong nhà kiếng đều đã tắt, nóc nhà trong suốt được mở ra. Lúc này bọn họ đang nằm trên ghế, đối diện chính là bầu trời đêm bao la, vùng ngoại thành không khí trong lành, được ngắm sao thật là tuyệt.
Bầu trời đêm đẹp quá. Trong trí nhớ, lần cuối cùng cô ngắm sao là khi nào? Chắc là từ hồi tiểu học, Giản Tình không nhớ nổi, hẳn là chuyện rất xưa rồi.
Không ngờ hôm nay cô lại có thể cùng người mình yêu nhất, nằm bên nhau, ngắm nhìn bầu trời đêm đẹp đến nhường này. Cô cảm động, khóe mắt đã hơi cay xè.
Anh thì thầm bên tai cô: “Rất lâu trước đây anh đã quyết định, nhất định phải đưa người mình yêu nhất tới nơi này”.
M