XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Tác giả: Phạn Phạn Sama

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 134965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.

iến thái!” An Tiểu Chi khẳng định nói.
“Nhưng mà họ...” Lan Kỳ chưa nói hết lời thì bị Dương Nhuận Tự lên tiếng đánh gãy.
“Tư Tư... em thật thơm… em... em thật là dụ hoặc... anh... anh nhịn không được muốn cắn em một miếng...” Dương Nhuận Tự nói xong lại liếm môi khô ráo, cảm giác đói bụng ngày càng mãnh liệt.






“Tư Tư... em thật thơm... em... em thật là dụ hoặc... anh... anh nhịn không được muốn cắn em một miếng...” Dương Nhuận Tự nói xong lại liếm môi khô ráo, cảm giác đói bụng ngày càng mãnh liệt.
“Đáng ghét, đại Dương, anh nói gì vậy, có mặt người khác kìa...” Đường Tư hờn dỗi vỗ nhẹ Dương Nhuận Tự, hiển nhiên cô hiểu sai ý của gã.
Dương Nhuận Tự chộp lấy cánh tay Đường Tư vỗ mình, kéo tới trước cái mũi ngửi ngửi, liếm một cái. Đường Tư phát hiện có chỗ không đúng, dùng sức rút ra cánh tay nhưng bị Dương Nhuận Tự bắt chặt. Cô luống cuống không ngừng giật tay ra, hét to.
“Đại Dương! Anh làm gì vậy! Thả em ra! Dương Nhuận Tự! Anh mau buông em ra!”
Ai biết Dương Nhuận Tự nghe xong chẳng những không thả ra còn cắn sâu vào tay Đường Tư.
Dương Nhuận Tự rời khỏi cổ Đường Tư, ngẩng đầu lên, dùng giọng khàn khàn nói:
“Tư... Tư Tư... em là Tư Tư... Tư Tư... của... của anh...”
“Đúng rồi! Em là Tư Tư, đại Dương, anh nhìn em này, em là Tư Tư đây, Tư Tư của anh... anh thả Tư Tư ra được không? Tư Tư sợ lắm...”
“Tư Tư... Tư Tư... em thật thơm... Tư Tư thật thơm... thơm quá... anh rất đói... đói... anh đói lắm...”
“Em kiếm đồ ăn ngon cho anh được không? Anh thả em ra, em kiếm đồ cho anh ăn có được không?”
“Anh rất đói... anh rất đói... rất đói... rất đói... anh rất đói...”
Đường Tư cố nén trên cổ và cánh tay truyền đến đau nhức, chậm rãi di động ra sau, động tác từ từ nhích từng ly, sợ khiến Dương Nhuận Tự chú ý. Nhưng không như mong muốn, đang lúc Đường Tư chuẩn bị đứng lên chạy trốn thì Dương Nhuận Tự ôm đầu Đường Tư, ở trên mặt cô cắn một miếng thịt, nhai nhai. Môi Đường Tư cũng bị xé xuống. Cô không có môi khóc nức nở, trên mặt và miệng cô không có thịt, lộ ra răng trắng hếu và máu, thoạt trông cực kỳ khủng bố. Dương Nhuận Tự xé rách quần áo trên người Đường Tư, cắn bụng cô, dùng tay tóm lấy ruột và nội tạng của cô nhét vào miệng.
“Tư Tư... em thật thơm... thật là ngon...” Dương Nhuận Tự vẻ mặt tham lam, Đường Tư chưa chết nhìn Dương Nhuận Tự như bị quỷ ám, trợn to đôi mắt trắng dã, dường như đang nói: tại sao anh làm vậy với em!?
Ngực Đường Tư cũng bị móng tay dần sắc bén của Dương Nhuận Tự rạch ra, trái tim chưa ngừng hẳn đang nhảy lên, huyết quản nhẹ run rẩy. Dương Nhuận Tự kéo trái tim ra khỏi người Đường Tư, tham lam gặm cắn. Trái tim tươi sống bị cắn tràn ra máu đỏ thắm.
Lan Kỳ ở một bên rốt cuộc không kiềm nổi ói ra. An Tiểu Chi vẫn ngây ngốc nhìn. Nhưng có lẽ tiếng nôn mửa của Lan Kỳ khiến Dương Nhuận Tự chú ý, gã ngẩng đầu lên nhìn phía Lan Kỳ và An Tiểu Chi, chậm rãi đứng dậy đi hướng hai người.
Tả Minh Vũ giúp ba người chọn vài thanh đao, đại khái nói tình huống cương thi. Còn về tình trạng của mình thì anh không nói nhiều, chỉ bảo mình có năng lực đặc biệt, nếu gặp nguy hiểm sẽ sử dụng, khiến họ chuẩn bị tâm lý, đừng quá kinh ngạc. Anh không sợ ba người hiểu lầm mình cái gì, anh chỉ sợ họ lộ ra cảm xúc đặc biệt bị Nghiêm Học nhìn thấy sẽ lo lắng cho anh.
Lúc Tả Minh Vũ lựa đồ cho ba người thì Nghiêm Học, Đào Chân giúp Hàn Thanh Hương kiếm một ít nước thuốc và băng vải xử lý vết thương.
Tất cả chuẩn bị xong, Hàn Thanh Hương lại rửa sạch và bao vết thương cho Trì Nham. Bảy người bàn bạc chiến lược. Kỳ thật cũng không có gì đáng nói, chính là khi có cương thi thì do Nghiêm Học, Đào Chân, Tả Minh Vũ ba người chủ lực bảo vệ Trì Nham bị thương và Hàn Thanh Hương nữ giới. Khâu Tử Dạ, Khâu Tử Lộ trừ phụ trách giết cương thi bên cạnh mình ra còn phải giúp ba chủ lực đánh cương thi tập kích. Hàn Thanh Hương và Trì Nham thì dìu dắt nhau, cầm đao tự bảo vệ mình. Đào Chân khá bất mãn việc sắp xếp Hàn Thanh Hương cùng Trì Nham chung một chỗ, nhưng nghĩ tới đây là cách tốt nhất thì chỉ đành như vậy.
Bởi vì Khâu Tử Lộ tính hoạt bát nên luôn nói nhiều điều tiết không khí. Trước mắt bảy người ở chung coi như hòa hợp. Ngay cả lúc đánh cương thi thì không khí vẫn rất hào hứng.
Tất cả chuẩn bị sẵn sàng xong bảy người cùng đi xuống dưới lầu, định tiếp tục tiến tới thành thị khác. Tả Minh Vũ và Nghiêm Học đi đầu, Đào Chân, anh em họ Khâu đoạn hậu. Khi bảy người tới lầu một thì đột nhiên nghe chỗ siêu thị thực phẩm tầng một truyền đến tiếng hét cho tai. Không cần nói cũng biết là ai, mấy người liếc nhau, chạy hướng tầng một.
Tuy biết tình hình mấy người An Tiểu Chi, nhưng khi trông thấy cảnh tượng thì mọi người vẫn hít ngụm khí lạnh. Đương nhiên mọi người không bao gồm Tả Minh Vũ “kinh nghiệm phong phú”. Chỉ thấy Dương Nhuận Tự toàn thân đẫm máu đuổi theo An Tiểu Chi và Lan Kỳ. Lan Kỳ từ trên kệ thực phẩm không ngừng chộp đồ vật ném hướng Dương Nhuận Tự. An Tiểu Chi thì cầm đao gập lúc ở tầng ha