Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1344037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4037 lượt.
dốc không giữ nổi thăng bằng liền lật nhào. Người của Tề Gia ở trên xe thấy tình hình không xong liền nhảy ra khỏi xe, cuộn vài vòng trên đất.
Đi thêm một đoạn, chiếc xe của Ly Tâm đột ngột chết máy và không thể nhúc nhích, nó chính thức trở thành sắt vụn. Ly Tâm tựa người vào thành ghế phía sau nói nhỏ: “Những chuyện còn lại các anh tự giải quyết”.
Hồng Ưng không đợi Ly Tâm mở miệng đã mở thiết bị thông tin mang theo bên người bắt đầu nối liên lạc. Ly Tâm quay sang nhìn Khúc Vi đang hôn mê bất tỉnh. Nếu không nhờ Hoàng Ưng ở đằng sau giữ chặt người ông ta, không biết trong cuộc đào thoát, thân thể Khúc Vi đã bị bắn đi phương nào, bây giờ cả người ông ta không còn một chút sinh khí.
Ly Tâm biết bọn cô có thể đợi, nhưng Khúc Vi không thể đợi thêm, ông ta cần cấp cứu càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, cô tin tưởng vào khả năng làm việc của đám Hồng Ưng. Ly Tâm ngẩng lên nhìn bầu trời, đêm tối ở sa mạc vô cùng lạnh lẽo. Vừa rồi do quá căng thẳng nên cô không để ý, bây giờ cô mới thấy giá buốt vào tận xương tủy. Ly Tâm liền nhảy xuống xe, đi đến bên Tề Mặc. Tề Mặc liền giơ tay ôm Ly Tâm vào lòng dùng thân hình to lớn của hắn sưởi ấm cho cô.
Xung quanh là một bầu không khí vô cùng yên tĩnh, nhưng Ly Tâm biết, đây là điềm báo trước một cơn phong ba bão táp sắp ập đến. Theo những gì xảy ra ngày hôm nay, có lẽ Tề Gia và Lam Bang chính thức bắt đầu cuộc chiến máu lửa.
Nguồn gốc của sự cấm kỵ
Một chiếc máy bay nhanh chóng xuất hiện, lập tức đưa tất cả mọi người rời khỏi Ai Cập trở về nước Mỹ.
Vài ngày sau, tại đại bản doanh của Tề Gia, Ly Tâm đi dạo bộ tới một ngôi biệt thự nằm ở góc hẻo lánh nhất. Cô thấy Khúc Vi đang chậm rãi giơ hai tay tập thể dục trong vườn hoa. Ly Tâm đưa mắt quan sát, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Khúc Vi cũng đã trở lại bộ dạng con người. Ông ta có gương mặt trẻ trung, lại mặc đồ thể thao nên nhìn không ra ông ta đã ngoài bốn mươi mà giống một người đàn ông tràn ngập ánh mặt trời.
“Hi, tiểu Ly Tâm”. Khúc Vi đang bận tập thể dục, ông ta tươi cười chào hỏi khi thấy Ly Tâm tiến lại gần.
Ly Tâm lườm Khúc Vi, không biết nói với ông ta bao nhiêu lần rồi, chỉ cần gọi tên cô là được, sao ông ta cứ thích thêm chữ “tiểu” vào đằng trước, nghe kỳ cục chết đi được. Tuy nhiên, nhìn bộ dạng vui vẻ và thân thiện của Khúc Vi, Ly Tâm không nỡ tạt gáo nước lạnh, cô chỉ nói lạnh lùng: “Ông vẫn chưa chết?”
Ly Tâm im lặng nhìn Khúc Vi, ông ta chỉ tay xuống ghế: “Ngồi đi, tôi buồn chán thật đấy”.
Gương mặt Khúc Vi lộ vẻ chân thành. Buồn chán, ông ta dùng từ này rất đúng, sống ở Tề Gia quả thật vô cùng tẻ nhạt. Không phải trước kia mà ngay cả bây giờ Ly Tâm cũng công nhận Tề Gia buồn chán, chỉ có điều cô đã quen nên không mấy bận tâm về chuyện đó. Phát hiện tay chân Khúc Vi vẫn chưa linh hoạt lắm, Ly Tâm liền quay lại ngồi xuống.
“Vết thương của ông đã đỡ chưa?”. Ly Tâm đề cập thẳng vào mục đích chủ yếu của cuộc viếng thăm ngày hôm nay.
Khúc Vi mỉm cười gật đầu: “Đỡ nhiều rồi, nhưng do không kịp thời chữa trị, cánh tay không còn linh hoạt như trước”.
Viên đạn trúng vào đầu vai của ông ta, không được xử lý ngay, sau ba ngày xuất hiện tình trạng da thịt ở xung quanh vết thương bị hủy hoại nghiêm trọng. Nếu không nhờ có bác sỹ hàng đầu như Lập Hộ và thiết bị y tế tiên tiến nhất của Tề Gia, chỉ e là cánh tay bị thương của Khúc Vi sẽ bị phế bỏ.
Trong khi đó, chân ông ta chỉ bị trật khớp chứ không phải gãy, do đó vài ngày sau Khúc Vi có thể xuống giường đi lại. Tuy nhiên, do cơ thể vẫn còn suy yếu nên ông ta di chuyển tương đối chậm chạp.
Ly Tâm cũng gật đầu: “Ông hãy thường xuyên tập luyện, sau này chắc không sao đâu. Tôi nghe Lập Hộ nói vậy đấy”.
Khúc Vi cười cười: “Cháu không cần an ủi tôi, tôi không để ý đến vết thương nhỏ này đâu, tôi cũng không chỉ dựa vào đôi bàn tay kiếm cơm. À đúng rồi, cháu đến thăm tôi, còn Tiểu Mặc…?”. Dù Khúc Vi không nói hết câu nhưng Ly Tâm hiểu ý ông ta.
Bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Khúc Vi, Ly Tâm vừa sờ mũi vừa trả lời: “Sau khi về đây, lão đại lại đi Italy ngay, chắc bây giờ anh ấy đang thương lượng với Jiaowen chuyện gì đó, tôi đoán có lẽ là vấn đề liên quan đến Lam Bang, vì vậy hiện tại anh ấy không có mặt ở Tề Gia”.
Ánh mắt Khúc Vi hơi tối lại, nhưng ông ta lập tức trở lại bình thường: “Sao cháu không đi? Cháu không phải là thuộc hạ của Tiểu Mặc sao?”. Vừa nói ông ta vừa đưa mắt nhìn chiếc nhẫn trên tay Ly Tâm.
Ly Tâm nhíu mày: “Không chỉ có ông bị thương đâu, tôi cũng là bệnh nhân. Bây giờ đi bộ bụng vẫn còn hơi đau, tôi đi theo anh ấy làm gì, tôi cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng”. Lúc ở trong Kim tự tháp bị kéo đi kéo lại, vùng bụng của Ly Tâm cuối cùng chảy nhiều máu, vô cùng đau rát. Hiếm có dịp Tề Mặc không đưa cô đi theo mà để cô ở lại nghỉ ngơi.
Khúc Vi cất giọng đầy lo lắng: “Cháu bị thương ở đâu, bây giờ thế nào rồi? Tuổi còn trẻ phải cố gắng giữ gìn sức khỏe, cháu là phụ nữ càng phải chú ý hơn”. Lúc tỉnh lại từ trong cơn hôn mê, Khúc Vi phát hiện ông ta đan