Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3956 lượt.
đám Hồng Ưng, chắc chắn sẽ không ai phát hiện ra. Từ góc độ của cô mới thấy một chút phản quang, thêm vào đó Phong Vân William tiết lộ đây là độc tố số mười ba, chắc chắn không sai.
Ly Tâm cau mày ngẫm nghĩ, tuy độc đố số mười ba một khi không truyền vào máu sẽ không gây thương tổn nhưng nó xuất hiện ở nơi này vào lúc này thì tuyệt đối bất bình thường. Nghĩ đến đây, Ly Tâm liền rảo bước về đám Hồng Ưng.
Pằng, một tiếng súng vang lên trong không khí tĩnh mịch. Mặc dù tiếng súng phát ra từ căn phòng cách âm rất tốt, nếu không để ý sẽ không nghe thấy, nhưng tiếng súng này không lọt khỏi đôi tai của đám Hồng Ưng.
Đám Hồng Ưng đanh mặt trong giây lát, bọn họ lập tức xông vào phòng hội nghị, động tác của bọn họ nhanh đến mức người ngoài còn chưa kịp phản ứng bọn họ đã khuất dạng.
Thân vương Helian đứng ở cửa cũng giật mình giật sợ hãi, ông ta quay người chạy theo đám Hồng Ưng vào bên trong. Trong phòng hội nghị đều là những nhân vật nắm giữ cả thế giới, bất cứ người nào cũng không thể bị thương, không thể nào xảy ra sai sót. Nếu không, cả gia tộc của ông ta chết trăm ngàn lần đều không bù đắp nổi.
Tất cả chỉ xảy ra trong giây lát, Ly Tâm cũng bị giật mình định chạy vào bên trong. Thế nhưng chân cô chưa kịp nhấc lên, đằng sau đột nhiên có một bóng đen ập tới. Ly Tâm kêu thầm một tiếng ở trong lòng, đằng sau có người, hơn nữa người đó tỏa ra sát khí nồng nặc. Ly Tâm lập tức thò tay ra sau lưng rút khẩu súng, đồng thời người ngã nhào xuống đất.
Động tác của Ly Tâm rất nhanh, nhưng người ở đằng sau còn nhanh hơn. Khẩu súng trong tay cô bị hắn giữ chặt khiến cô không thể làm gì khác. Ly Tâm há miệng còn chưa kịp hét lên, một bàn tay to lớn bịt chặt miệng và mũi cô, khiến cô không thốt ra lời, đến hơi thở cũng bị đứt đoạn.
Không một tiếng động, chỉ một mình Ly Tâm biết, khẩu súng trong tay cô đã bị bẻ quặt về đằng sau và người khống chế cô nhằm vào phần bụng cô bóp cò. Đây là khẩu súng của cô, khẩu súng đặc biệt do Tề Mặc dành riêng cho cô, nó không phát ra tiếng nổ đồng thời có sức phá hoại kinh người.
Ly Tâm cảm nhận rõ viên đạn xuyên từ lưng qua bụng cô và rơi xuống thảm cỏ phía trước. Quả quá trình đó chỉ xuất hiện một tiếng động rất nhẹ, hoàn toàn không gây sự chú ý cho đám Hoàng Ưng lúc này đã chạy vào phòng.
Người ở đằng sau vẫn bịt chặt mũi và miệng Ly Tâm. Đầu óc cô choáng váng, cảnh vật trước mắt mờ dần. Trong một giây tỉnh táo cô chợt phát hiện Phong Vân William không thấy bóng dáng, ánh lửa ở phía trước đột nhiên sáng rực rồi cô chìm vào màn đêm tăm tối.
“Đi ra ngoài”. Tề Mặc cất giọng tức giận khi thấy đám Hồng Ưng xông vào phòng.
Đám Hồng Ưng đảo mắt quanh phòng, qua mấy vị nguyên thủ quốc gia. Nhưng trong lúc bọn họ xông vào, những người này lập tức quay lưng lại không để bọn họ nhìn thấy mặt. Tuy nhiên điều này không quan trọng, quan trọng là tại sao xuất hiện tiếng súng?
Đám Hồng Ưng lại quan sát cả gian phòng, phát hiện trên bàn có đặt một khẩu súng, còn ở góc tường xuất hiện xác một con chuột nằm trên vũng máu. Xem ra phát đạn vừa rồi là dành cho con chuột, đám Hồng Ưng liền cung kính cúi người trước Tề Mặc rồi lui ra ngoài.
Theo tư liệu bọn họ nắm được, một vị nguyên thủ quốc gia đang ngồi đây đặc biệt sợ loài chuột, hễ bắt gặp là đuổi cùng giết tận. Không biết vì nguyên nhân gì nhưng ông ta đúng là có động cơ nổ súng. Chỉ có điều trong tòa lâu đài này, ở một nơi quan trọng như vậy lại xuất hiện con chuột thì quả là truyện cười có một không hai.
Đám Hồng Ưng nhanh chóng rút ra ngoài, thân vương Helian đi theo bọn họ giơ tay lau mồ hôi trên trán, ông ta nói nhỏ: “May mà không xảy ra vấn đề gì”. Nếu thật có chuyện, ông ta đúng là không biết xử lý thế nào.
Đám Hồng Ưng lịch sự gật đầu với thân vương Helian rồi lại tụ tập về chỗ bàn đá trong vườn hoa. Bọn họ vẫn không lơi là cảnh giác.
“Ly Tâm đi đâu rồi?” Hoàng Ưng đột nhiên biến sắc, anh ta không ngừng nhìn ngó bốn xung quanh.
Hoàng Ưng vừa dứt lời, cả đám Hồng Ưng lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng, ánh mắt người nào cũng lộ vẻ kinh ngạc. Ly Tâm đột nhiên mất tích, chắc chắn cô không nhàn rỗi đến mức đi dạo bộ xung quanh. Bây giờ cô không ở đây, điều này có nghĩa là gì? Đám người tản ra tìm kiếm dấu vết của Ly Tâm.
“Có mùi tanh của máu”. Mũi Lập Hộ rất thính, anh ta ngửi thấy mùi máu. Phát hiện ra nơi có vết máu anh ta lập tức lao đến.
“Đầu đạn K28, là súng của Ly Tâm”. Hoàng Ưng đột nhiên kêu lên khi bắt gặp đầu đạn nằm trên mặt cỏ. Đây là khẩu súng anh ta cải tạo cho cô nên anh ta nhận ra ngay.
“Là máu của Ly Tâm”. Lập Hộ từng nghiên cứu nhóm máu của Ly Tâm một thời gian dài nên anh ta cũng nhận ra. Anh ta vừa dứt lời, cả đám người liền xông tới.
Trong bóng tối, Ly Tâm chỉ cảm thấy một cơn đau buốt ở bụng, cô dần dần tỉnh lại từ nỗi đau đớn.Hai tay cô bị trói ngược ra đằng sau, mồm bị nhét thứ gì đó nên không thể thốt ra lời. Bụng cô ươn ướt, dường như máu nóng tiếp tục chảy ra, sinh mạng cô đang từ từ mất đi.
Phát đạn đó không cướp đi mạng sống của cô, nếu không cô sẽ không thể