Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3934 lượt.

i quá đáng. Bọn nó chẳng coi lão đại của chúng ta ra gì”.
“Trong cái hộp để góc trái phòng phải không? Đúng đấy, cho chúng nó chết hết đi”.
Ly Tâm vừa đi đến bên cô gái bị gãy tay, đột nhiên nghe được cuộc nói chuyện trên. Cô hiếu kỳ mò sang bên đó. Bàn tay thần trộm của Ly Tâm dường như mới chỉ lướt qua, chiếc hộp đã mở nắp. Ly Tâm thò tay vào cầm ra xem. Cô liền giật mình, bên trong là mười mấy cái cúc tròn, thứ công nghệ cao đánh sụp cả tòa nhà kính trong biển hoa anh túc lần trước. Ly Tâm chửi thầm trong lòng, trút hết đống cúc vào trong túi áo.
“Ai, ai ở nơi đó, ra đây ngay!”. Người trong phòng nghe thấy tiếng động khẽ, lập tức quát hỏi.
Ly Tâm không thèm để ý đến đám người không thể nhúc nhích kia. Cô lộn một vòng qua tia hồng ngoại về chỗ người phụ nữ gẫy tay đang bị ngất, nhẹ nhàng kéo cô ta ra khe cửa.
Bên ngoài yên tĩnh lạ thường, Ly Tâm biết đây là điềm báo trước một cơn phong ba bão táp. Ly Tâm nhanh chóng kéo cô gái bất tỉnh về đằng sau Lưu Cư. Thời gian là tiền bạc, nếu Tề Mặc biết cô tự ý giúp đỡ người hắn không thích, không biết hắn sẽ hành hạ cô như thế nào.
Để cô gái bất tỉnh vào nơi tương đối an toàn, Ly Tâm lập tức phi người về phía cửa lớn đại sảnh. Tề Mặc là người cô không thể đắc tội.
Lúc này, Tề Mặc đang từ bên trong đi ra ngoài. Mãi không thấy bóng dáng Ly Tâm, gương mặt hắn tối sầm. Hắn còn chưa động thủ, Phong Tế tuyệt đối không dám động đến người của hắn. Tề Mặc đoán Ly Tâm không phải bỏ hắn mà đi. Người đàn bà này rốt cuộc chui vào xó xỉnh nào rồi?
“Tề lão đại, chúng tôi có chuyện muốn nói. Tề lão đại xem…”
“Không cần”. Tề Mặc phất tay cắt ngang lời Phong Tế. Nói chuyện ư, hắn không đủ kiên nhẫn dài dòng với ông ta. Nếu hôm nay không phải vì mục đích chiếm địa bàn, dựa vào ông ta có thể mời hắn dự tiệc, thật là chuyện nực cười.
Tề Mặc đứng ở ngoài cửa lớn, thần sắc càng lạnh lùng. Hắn sẽ cho Ly Tâm hai mươi giây. Nếu cô ta vẫn không xuất hiện thì đừng trách hắn không khách khí.
Hai mươi giây sau, Tề Mặc không nói một tiếng nào bước lên xe. Đám thuộc hạ của hắn vào vị trí chuẩn bị sẵn sàng. Hắn đã cho Ly Tâm thời gian mà cô dám giở trò với hắn. Tốt nhất cô nên có bản lĩnh thoát thân, hắn không cần người vô dụng.
Chiếc xe từ từ lăn bánh đột nhiên phanh gấp. Ly Tâm xông ra ngay trước đầu mũi xe của Tề Mặc. Cô thở hổn hển đến mức không nói lên lời. Cô cố chạy thật nhanh đến đây. Nguy hiểm quá, nếu Ly Tâm muộn một chút, nơi này có thể trở thành bãi chiến trường. Ly Tâm vẫn chưa sống đủ, cô không muốn chết sớm như vậy.
Tề Mặc nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt không hài lòng. Trong lúc khẩn cấp như thế này, chậm một phút là thêm tầng tầng lớp lớp phiền phức. Đúng rồi, không phải nguy hiểm mà là phiền phức. Tề Mặc không sợ bất cứ sự nguy hiểm nào. Chỉ là đối với những việc cỏn con, hắn cảm thấy vô cùng phiền phức.
Tề Mặc dịch mông vào trong để nhường chỗ cho Ly Tâm. Ly Tâm liền nhào vào trong xe. Cùng lúc đó, hai người đàn ông ở phòng giám sát camera bị Ly Tâm đánh ngất cũng vừa tỉnh lại, hoảng hốt hét lớn vào bộ đàm: “Tề Gia xâm nhập, Tề Gia ăn cắp tài liệu”. Tiếng nói của họ được truyền đi qua loa phát thanh, khiến người của Phong Tế ở mọi góc đều nghe thấy rõ mồn một.






Thoát thân
Ly Tâm lao vào người Tề Mặc hét lớn: “Lái xe đi”. Từ trước đến nay cô luôn tính toán chuẩn xác thời gian khi đánh gục người khác. Hôm nay ra tay với hai người đàn ông ở phòng theo dõi camera cũng không ngoại lệ. Bây giờ là lúc họ tỉnh lại, vì vậy Ly Tâm muốn giữ bình tĩnh cũng không được.
Cửa xe vừa đóng, Hồng Ưng đứng ngoài nghe thấy tiếng người đàn ông hét qua loa phát thanh. Anh ta vừa lên xe vừa giơ ra hiệu.
Ánh chớp lửa lóe lên trong chốc lát. Người của Tề Mặc và thuộc hạ của Phong Tế đồng thời nổ súng. Phong Tế vẫn còn đứng ở cửa lúc này mới có phản ứng, nụ cười giả dối trên môi ông ta tắt ngấm. Phóng Tế rút súng hét lớn với Tề Mặc: “Tề Mặc, anh giỏi lắm. Lam Bang sẽ không tha cho anh”.
Phong Tế còn chưa kịp nổ súng, Hoàng Ưng rút súng nhanh như tia chớp bắn về phía Phong Tế, khiến ông ta im bặt.
Lúc này, chiếc Cadillac của Tề Mặc chính thức hỏng hẳn. Ly Tâm lái xe ba bánh đi đến tận đây là giỏi lắm rồi. Trước kia, cô chưa từng lái xe ô tô ba bánh bao giờ. Nhưng vì sinh tồn, vì muốn thoát thân, chưa thử cũng phải lái. Còn bây giờ, cô đạp ga kiểu gì chiếc xe cũng không nhúc nhích. Ly Tâm buông thõng tay, quay người nhìn Tề Mặc: “Tôi hết cách rồi”. Xe hỏng cô làm thế nào được, cô có phải là thần thánh đâu.
Tề Mặc còn chưa lên tiếng, một chiếc Ferrari phóng như bay đến. Ly Tâm nhìn thấy người lái xe là Lập Hộ, cô liền quên phắt Tề Mặc, mở cửa xuống xe đi nhanh đến chiếc Ferrari.
Lập Hộ cười híp mắt với Ly Tâm: “Cô muốn chết hả?”
Ly Tâm lập tức nhớ ra Tề Mặc vẫn còn ngồi trên chiếc xe hỏng. Chỉ vì lo thoát thân mà cô quên béng mất ông chủ. Trời ạ, có phải cô muốn chết đến mức hồ đồ rồi không. Đầu óc Ly Tâm chưa kịp nghĩ ngợi, chân tay cô phản ứng cực nhanh. Cô bay người về c


Insane