Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.

n Tư ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn, sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch, cô vẫn nhớ lời dặn của Trương Nhu, đừng chuyện bé xé thành to tức là phải nhẫn nhịn, Trương Nhu đã nhẫn nhịn rồi, huống hồ là cô? Vì thế cô đứng sững tại chỗ không dám né tránh, để mặc cho Giám đốc Vu áp sát.
“Nào, nào, em cũng uống một ly đi.” Giám đốc Vu cố tình đổ đầy rượu, lúc nhét ly rượu vào tay cô còn cố tình nhéo một cái, Giản Tư suýt nữa thì làm rơi ly. Đối với Trương Nhu giám đốc Vu vẫn còn vài phần e dè, nhưng với một trợ lý nhỏ thì thái độ của hắn ngả ngớn càn rỡ hơn nhiều. Giản Tư cầm ly rượu đầy tràn, vô cùng khổ sở, cô chưa bao giờ uống nhiều rượu như thế, ly vừa rồi đủ làm cô ho sặc sụa rồi.
Hề Kỷ Hằng đứng dậy, cầm lấy ly của Giản Tư, “Tôi uống thay cô ấy. Hai người mau đi đi, đừng để lỡ việc chính.” Anh rất không vui, hậm hực uống ly rượu, ném cho Trương Nhu một cái liếc xéo.
Giản Tư cúi đầu, cô rất cảm kích Hề Kỷ Hằng đã giải vây giúp cô, nhưng anh ta làm như thế chỉ càng tăng thêm gánh nặng trong lòng cô.
Giám đốc Vu được nước làm tới, tự tiện ôm vai Giản Tư, cô sợ giật bắn cả mình, ra sức đẩy hắn. Sự chống cự của cô càng khiến Giám đốc Vu thích thú hơn, hắn nhéo eo cô một cái để cô thôi giãy giụa, chép miệng tán thưởng: “Cơ thể này, hơn đứt…” Tay hắn chỉ về đám con gái đang ngồi trên sofa coi kịch hay, “Cái đám kia!”
Hề Thành Hạo đứng phắt dậy, cô gái ngồi cạnh anh sợ sệt né sang một bên, cô cảm nhận được nộ khí toát ra từ người đàn ông trầm lặng này.
Hề Kỷ Hằng vốn tính nông nổi, lúc tức lên thì coi trời bằng vung, anh nhảy bật dậy đẩy Giám đốc Vu ra, định cho hắn một đấm nhưng bị Trương Nhu vội vàng cản lại, chị dùng hết sức đẩy anh ra ngoài cửa. Hề Kỷ Hằng nắm chặt tay Giản Tư còn chỉ tay uy hiếp Giám đốc Vu. Giám đốc Vu ngơ ngác không hiểu sao anh lại nổi điên thế, cũng lớn tiếng chửi rủa.
Hề Thành Hạo biểu cảm lãnh đạm nhưng không thiếu phần lễ độ vỗ vai hắn, “Trẻ con mà, tính tình bộp chộp, Giám đốc Vu đừng chấp nó làm gì.” Nói đoạn cũng không buồn ở lại sầm mặt bước ra khỏi phòng.
Hề Kỷ Hằng kéo Giản Tư đến bãi đỗ xe, bầu trời đã tối đen, chỗ này không ít người qua lại, đang gọi nhau í ới. Anh chưa bao giờ để tâm đến ánh mắt của người ngoài, lấy tay dúi đầu Giản Tư thật mạnh, Trương Nhu nhìn cách cư xử khiếm nhã của anh mà buồn lòng thay cho Giản Tư, chị lôi tay anh ra, giải thoát cho Giản Tư, nhỏ giọng trách móc anh: “Làm cái gì thế hả?! Có phải lỗi của Giản Tư đâu, sao anh lại nổi điên với cô ấy!”
Giản Tư không nói gì, cúi đầu để mặc anh lôi qua kéo lại, không chút phản ứng với hành vi thô lỗ của anh. Thái độ của cô càng khiến Hề Kỷ Hằng điên tiết hơn, “Cô không biết cự tuyệt sao? Không biết xấu hổ à? Né sang một bên! Đẩy hắn ra” Anh không quan tâm đến cảm xúc của người khác, lớn giọng chỉ trích cô.
Trương Nhu nhíu mày, chị hiểu con người Hề Kỷ Hằng anh tức giận như thế vì Giản Tư đã ngốc nghếch phải chịu thiệt thòi, anh hận cô không đủ tinh nhanh, hơn nữa… chị buồn bực dậm gót giày, tốt nhất Giản Tư không nên hiểu lý do thực sự của trận cuồng nộ này!
Ánh mắt của những người xung quanh dần đổ dồn về phía họ, Hề Kỳ Hằng nghiến răng trợn mắt hằn học liếc đám đông một lượt, nhìn bộ dạng của anh cũng biết anh là người nóng tính đáng sợ, đám đông không muốn gặp phiền phức liền giả bộ như không biết gì, đưa mắt đi chỗ khác chậm rãi bước đi.
“Cô không cần phải đi làm nữa! Không phải nhà cô nghèo cần tiền sao? Tôi nuôi cô!” Anh lại ném ánh mắt hung dữ lên người cô. “Trương Nhu cho cô bao nhiêu tiền? Tôi cho cô gấp mười!”
Trương Nhu há mồm trợn mắt, chị biết chỉ số EQ của Hề Kỷ Hằng rất thấp, mặc dù lăn lộn trong tình trường bao năm nay, nhưng anh hoàn toàn không biết cách dỗ dành con gái, trước đây đều là đám con gái dỗ dành anh, chưa thấy ai thản nhiên đưa ra yêu cầu nuôi một cô gái ngay giữa nơi công cộng như anh.
Hề Thành Hạo vừa hay đi đến gần dãy xe của bọn họ, giọng của Hề Kỷ Hằng thì không nhỏ, anh dừng bước, im lặng nhìn ba người trước mặt.
Cơ thể mỏng manh của Giản Tư đột nhiên lay động, cô bật cười ngẩng đầu nhìn Hề Kỷ Hằng, Trương Nhu than thầm, nghĩ là cô uống say rồi. “Tại sao?” Giản Tư nghiêm túc hỏi.
Câu hỏi đơn giản làm Hề Kỷ Hằng khựng lại, bao năm nay tiêu tiền là công việc chính của anh, chỉ bị người ta hỏi bao nhiêu tiền, chứ chưa bị ai hỏi tại sao. Anh cũng uống chút rượu, ngẫm nghĩ một hồi, sau đó tự tin nói ra đáp án mà anh cho là chính xác nhất: “Vì cô đẹp.”
Trương Nhu nghẹn thở, sững người một lúc lâu, cảm thấy cả anh ta và Giản Tư đều vô cùng bất thường, cô há hốc mồm nhìn bọn họ.
Giản Tư chớp mắt, men rượu đã giúp cô can đảm hơn ngày thường, cô chấp nhận đáp án của anh, cô biết mình đẹp.
“Anh sẽ lấy tôi chứ?” Cô hỏi câu thứ hai.
Hề Kỷ Hằng trợn tròn mắt, không cần nghĩ, trả lời luôn: “Không.”
Giản Tư không kinh ngạc trước câu trả lời quyết đoán của anh, “Thế thì tôi đi theo Giám đốc Trương chịu khó làm việc tiếp vậy.”
Trương Nhu dựa vào xe của Hề Kỷ Hằng xoa huyệt thái dương, Hề Thành Hạo mặt không biểu cảm đứng ở đ


80s toys - Atari. I still have