Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.
áy, đảo mắt nói: “May mà cậu ta không biết chúng ta ở đây. Thật là âm khí đeo bám mãi không thôi.” Cô vỗ vai Giản Tư, ngầm bảo cô không cần phải lo lắng, sau đó thúc giục nhiếp ảnh gia mau chóng hoàn thành công việc.
Giản Tư lòng dạ rối bời, chắc là Hề Kỷ Hằng, sao anh ta lại bắt đầu nữa rồi, lâu như thế không nhận được điện thoại của anh ta, cô cứ tưởng đã giải quyết dứt khoát phiền phức này rồi. Điều may mắn duy nhất là Trương Nhu không cho anh ta biết địa chỉ, nếu như anh ta vẫn chưa nản lòng, cô hi vọng có thể giải thích rõ ràng lúc chỉ có hai người.
Khi chiếc mui trần BMW đỗ cạnh hồ, Giản Tư đột nhiên lên cơn đau đầu.
Hề Kỷ Hằng tự tin xuống xe, nghênh ngang bước đi như thể anh ta là người thông minh nhất, Trương Nhu tức tối dậm chân, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn cậu ta đã hỏi mẹ chị, lúc còn ở Hải Đồ, Hề Kỷ Hằng đã từng gặp mẹ chị, cậu ta hầu hạ vị Hoàng Thái Hậu ở nhà quen rồi, nên rất giỏi lấy lòng bà, chẳng bao lâu hai người đã trở nên thân thiết.
Hề Kỷ Hằng không để ý đến Miêu Trình Viễn, chỉ nghĩ là một người họ hàng của Trương Nhu, anh bước đến cạnh Giản Tư, miệng thì nói với Trương Nhu, nhưng mọi người đều biết anh muốn nói cho ai nghe, “Anh tôi điều tôi đến Pháp, còn đê tiện bắt bà già khó tính đổi điện thoại của tôi, mà tệ là tôi không nhớ số của mọi người để gọi. Tôi rất muốn tham gia hôn lễ của hai người, nên mới bay về đấy.”
“Bà già khó tính?” Trương Nhu nhất thời chưa nhớ ra là ai.
Hề Kỷ Hằng bĩu môi khinh ghét cùng cực: “Thì chính là vị thư kí đáng kính của tôi đó.” Trương Nhu nhớ ra người phụ nữ trung niên mặt mày lạnh tanh, bất giác nhăn nhó, sau đó khinh khỉnh thốt lên: “Ôi đại thiếu gia của tôi!”
Hề Kỷ Hằng cũng không chấp nhặt sự khinh mạn của chị, trợn mắt giục: “Các người mau chụp cho xong đi! Chốc nữa trời càng lạnh hơn, chịu không nổi đâu.”
Trương Nhu và Chính Lương đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều cho rằng mau chụp cho xong biến khỏi chỗ này mới là chuyện quan trọng.
“Tôi đã biết nếu gọi điện thoại cho cô thì cô sẽ không chịu nhấc máy mà!” Đợi đôi vợ chồng trẻ dời đi, khuôn mặt Hề Kỷ Hằng liền biến sắc, ra vẻ bất cần nói, có điều những người hiểu anh thì sẽ cảm thấy anh đang phô trương thanh thế mà thôi.
Giản Tư cúi đầu, không nhìn anh, cũng không trả lời. Vi Hân Nhã ngớ người trước khuôn mặt anh tuấn của Hề Kỷ Hằng, sau đó phát hiện thái độ của anh đối với Giản Tư rất không bình thường, cô thích thú hết liếc bọn họ lại liếc Miêu Trình Viễn.
Miêu Trình Vỉễn mỉm cười bước đến, chủ động bắt tay với Hề Kỷ Hằng: “Anh đây là…” anh lịch sự nhìn Hề Kỷ Hằng.
Không đợi Hề Kỷ Hằng lên tiếng, Giản Tư sợ anh nói lung tung, vội chen vào: “Vị này trước đây là cấp trên của em, bây giờ đã đến làm việc ở tổng công ty.”
Miêu Trình Viễn dường như đã hiểu ra vấn đề, anh nhìn Giản Tư nói: “Anh thấy ảnh chụp cũng sắp xong rồi, hay là hai chúng ta về trước vậy? Gần bệnh viện anh có một quán lẩu rất ngon, anh đưa em đi, cũng gần nhà em nữa.” Nói đoạn còn kéo tay Giản Tư, khẽ véo một cái ra hiệu.
Giản Tư đương nhiên hiểu ý anh ta, cô hài lòng dùng cách lịch sự này từ chối Hề Kỷ Hằng, cô vội gật đầu, không rút tay ra.
Hề Kỷ Hằng nheo mắt, nghiến răng, đưa mắt quan sát Miêu Trình Viễn lần nữa. Anh đột nhiên giật mạnh cánh tay Giản Tư, không để cô và Miêu Trình Viễn tiếp tục nắm tay nhau nữa, “Tôi có quà cho cô đây!” Giản Tư ngượng ngùng giằng tay ra, không tiện nói gì, bị anh lôi đến bên cạnh xe.
Trương Nhu và Chính Lương cũng chạy tới, chỉ sợ Hề Kỷ Hằng nổi điên, làm chuyện bậy bạ gì đó.
Miêu Trình Viễn và Vi Hân Nhã cũng bước theo, vì Hề Kỷ Hằng nói là có quà, nên cũng không tiện ngăn anh ta lại.
Hề Kỷ Hằng một tay túm lấy Giản Tư, một tay lấy quà từ trong xe, dường như sợ buông tay ra thì Giản Tư sẽ chạy mất. Xung quanh có bao nhiêu người, Giản Tư mặt mày xanh lét, lông mày khổ sở nhíu lại.
Hề Kỷ Hằng lôi ra một chiếc túi sang trọng, bên trên in logo của thương hiệu nổi tiểng thể giới, nhét vào tay Giản Tư. “Đây là túi sách hàng limited[1'>, rất khó mua, tôi đã mua ba cái cùng dòng, một cái làm quà cưới cho Trương Nhu, một cái cho bác gái, một cái cho cô.” Anh liếc Miêu Trình Viễn một cái, đẩy Giản Tư vào trong xe, “Buổi tối đi ăn với tôi, cô chọn đi, trong ba cái này thích cái nào nhất?”
[1'> Mẫu Limited là mẫu chỉ sản xuất với số lượng rất ít.
Trương Nhu hừ nhạt: “Ồ, chọn xong rồi thì tặng tôi hả?”
Hề Kỷ Hằng thản nhiên như không: “Chờ chị chọn xong còn phải tặng cho bác tôi cơ, bác tôi là Hoàng Thái Hậu của Gia Thiên, chị cũng đâu có thiệt thòi gì.”
Trương Nhu bị anh làm tắc họng.
“Tôi không cần.” Giản Tư nhanh nhẹn vứt chiếc túi vào trong xe, cứ như bị cắn vào tay vậy.
Hề Kỷ Hằng lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, “Chuyện này để sau hẵng nói, lên xe! Đừng có tự tìm cái chết!” Giọng nói của anh rất nhẹ, trừ Giản Tư, không ai nghe thấy cả.
Miêu Trình Viễn thấy Giản Tư đang gặp rắc rối, vội bước lên ngăn cản Hề Kỷ Hằng, “Cảm ơn ý tốt của anh, bạn gái tôi thích cái gì tôi sẽ tự mua cho cô ấy. Đi nào, Giản Tư.” Giản Tư cảm kíc