Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.
ta thể hiện bằng hành động vậy.
Triệu Trạch đọc được suy nghĩ từ thái độ lạnh lùng của cô, hai bên đã bị tổn thương nhiều, muốn bỏ qua hiềm khích chỉ bằng mấy câu nói suông là chuyện tuyệt đối không thể, bà chỉ muốn thể hiện rõ thái độ lúc này của mình: “Tư Tư, con không nên nghĩ rằng lòng khoan dung của ta chỉ là một câu nói suông không chút giá trị.” Bà cười nhạt một tiếng: “Nếu ta muốn bức con vào đường cùng thì dễ thôi, vì con đã chìa cho ta cái thóp trọng yếu của mình.”
“Ồ?” Giản Tư nhướng mày.
“Đông Chính Dịch khiến Gia Thiên te tua như hiện nay, không khó tìm ra kẻ đồng lõa trốn trong bóng tối. Chỉ có vài người có thể tiếp cận được với những tài liệu bí mật của Gia Thiên, Thành Hạo lại thận trọng như thế, kỳ thực phạm vi rất nhỏ hẹp.” Triệu Trạch nhìn thẳng vào Giản Tư, dường như bà đã nhìn thấu con người cô từ lâu.
Giản Tư cũng nhìn thẳng bà, không chút sợ sệt, tại sao phải chột dạ chứ? Đến cả cảnh sát cũng không tìm ra được chứng cớ cơ mà! Hơn nữa, nếu như Hề phu nhân có bằng chứng, thì đã nhảy xổ vào làm khó cô từ lâu chứ chẳng nói tràng giang đại hải như thế này. Bà ta chẳng qua chỉ muốn mượn đề tài này để nói chuyện của mình, giả vờ muốn cô đặt quá khứ sang một bên, thực chất là chỉ muốn gạ hỏi cô thôi. Cô cười lạnh, lúc nãy gần như cô đã mềm lòng trước lời nói của bà ta, đúng là cô vẫn còn ngây thơ lắm.
“Lần này Gia Thiên chỉ còn cách nuốt trọn nỗi ấm ức hòa với máu thôi, suy cho cùng thì Gia Thiên không thể lần đến manh mối cuối cùng. Căn cứ vào tính cách của Thành Hạo, con nói xem… tại vì sao?” Hề phu nhân cười u buồn.
Giản Tư sởn cả gai ốc, cái lạnh từ sống lưng lan ra toàn thân, lông tơ dựng hết lên, chẳng nhẽ Hề Thành Hạo thật sự cũng nghi ngờ cô sao?
“Chắc con vẫn chưa biết phải không? Thành Hạo đã bán hết cổ phần mà nó có ở công ty hợp tác với Tổng giám đốc Nguyễn, cộng thêm sự giúp đỡ của Tổng giám đốc Nguyễn, nó mới đưa Gia Thiên vượt qua được cửa ải này. Kỳ thực nếu chỉ vì muốn bảo vệ sản nghiệp của bố, thì nó cũng không cần dốc toàn bộ vốn liếng như thế. Gia Thiên đã sụp đổ thật, vừa hay đám cổ đông đang kìm kẹp chân tay nó cũng bị đuổi sạch, dựa vào thực lực của nó lúc này, chuyện khôi phục giang sơn là chuyện dễ như trở bàn tay. Nó làm như thế… có lẽ là muốn chuộc tội cho con!”
Giản Tư cố nén nhịp đập điên loạn của con tim, gắng gượng cười nhạt: “Thật là ngậm máu phun người, tôi chỉ là một thai phụ ở nhà chờ ngày sinh, sao lại thành tội nhân của Gia Thiên được cơ chứ?” Cứng giọng thế nhưng cô không tài nào khống chế được cơn run rẩy.
Triệu Trạch bật cười, khẩu khí đột nhiên chậm lại: “Chuyện đã qua… quả thực ta không muốn nhắc đến nữa. Ta chỉ cầu con có thể thành tâm thành ý đối tốt với Thành Hạo! Vì con, nó đã vứt bỏ nhiều thứ như thế nào, chẳng lẽ con không nhìn thấy?! Chỉ cần con làm người vợ tốt của nó, làm người mẹ tốt của đứa bé, thì con không cho nó bước vào cổng nhà họ Hề, không nhận người mẹ này nữa… cũng không sao.” Bà lại nghẹn ngào: “Ta cũng già rồi, còn sống được bao lâu nữa chứ? Chồng ta thì đã chết, chỉ không yên lòng mỗi đứa con này thôi, chỉ cần nó được hạnh phúc… ta còn tranh đấu cái gì nữa?” Giản Tư thở gấp, tim đập nhanh quá mức cô có thể chịu đựng, cô thấy bụng quặn lên đau đớn từng cơn. Một dòng nước nóng từ nửa người dưới chảy tràn ra ngoài. Đột nhiên cô sợ đến nỗi ruột gan vỡ nát… Lẽ nào tất cả những bình yên trước mắt cô chỉ là ảo tưởng?
Cô sợ Hề Thành Hạo nhìn thấu những gì mình đã làm.
Phản ứng của Giản Tư làm Triệu Trạch hoảng sợ, bà lao đến bên cô, mặt mày trắng nhợt, bà không ngờ những lời mình rút ruột rút gan bảo cô bỏ qua hiềm khích lại gây ra hậu quả thế này. Nếu như đứa bé có bị làm sao, thì người làm bà nội sao có thể an hưởng những tháng ngày còn lại đây?!
Dì Lý nghe thấy tiếng gọi liền xông vào phòng khách, chỉ thấy Hề phu nhân đang ra sức kéo Giản Tư ra khỏi sô-pha. Giản Tư giãy giụa trong đau đớn, còn Hề phu nhân thì đang cúi xuống, không cách nào khống chế được Giản Tư, tư thế này rất dễ làm người khác hiểu lầm. Dì Lý đã làm công ở đây một thời gian khá dài, dì hiểu rõ mồn một mối ân oán của mẹ chồng nàng dâu Hề gia. Vốn sẵn có mối quan hệ tốt đẹp với Giản Tư, trong lúc nguy cấp, dì lao đến đẩy Hề phu nhân lảo đảo sang một bên.
Lúc sau, Hề Thành Hạo vội vàng lao đến bệnh viện. Anh đã kịp nghe thấy lời tường thuật phiến diện nhuốm sắc thái tình cảm riêng của dì Lý.
Chấp niệm
Lúc tỉnh lại, Giản Tư thấy mệt mỏi lạ thường, cô rất muốn lật người, nhưng eo lại quá đau. Vào giây phút hồi phục lại ý thức, lòng cô đột nhiên đầy ắp nỗi sợ hãi. Đứa con của cô thế nào rồi?! Nhìn thấy cái bụng nhô cao của mình, cô mới an lòng, nước mắt bị đè nén tuôn trào xối xả.
Cô đã tưởng mình có thể điềm tĩnh chấp nhận hậu quả của chuyện này, cho dù Hề Thành Hạo biết rõ chân tướng sự việc, cô cũng sẽ lạnh lùng phản kích, không phải anh biết rõ cô hận nhà họ Hề sao, không phải anh từng thừa nhận cuộc hôn nhân này cũng thuộc kế hoạch trả thù của cô