Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341138
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1138 lượt.
ói.
"Cái gì?" Đường Mật Điềm kinh ngạc trố mắt: "Anh nói, anh dùng chứng minh thư của tôi mua xe?"
Ôn Kỷ Ngôn gật đầu, nhìn Đường Mật Điềm đang bức xúc: "Điềm Điềm, có gì không ổn chăng?"
"Xe này, anh ghi tên tôi?" Đường Mật Điềm thở sâu, nhìn Ôn Kỷ Ngôn, thấy anh gật đầu không hề do dự.
"Mọi thông tin về chủ xe, cũng là của tôi?" Đường Mật Điềm xác nhận lại.
Ôn Kỷ Ngôn tiếp tục gật đầu: "Đúng!"
"Anh..." Đường Mật Điềm đột nhiên không biết nói gì nữa, rốt cuộc là não cô phẳng hay não Ôn Kỷ Ngôn toàn bã đậu? Im lặng một lúc, cuối cùng cô mới có thể cất lời: "Ôn Kỷ Ngôn, anh có ngốc không?"
"Cô xem tôi có ngốc không?" Đợi một lúc mới thấy Đường Mật Điềm nói vậy, Ôn Kỷ Ngôn nhếch mép, theo phản ứng thông thường, lẽ ra Đường Mật Điềm phải vui chứ, tự nhiên được sở hữu một con xe, nhưng xem ra cô ấy như chạm phải khoai ngứa, trông đầy cảnh giác.
"Tôi sẽ viết cho anh một giấy cam kết, nói rõ đây là xe của anh!" Đường Mật Điềm nói, lấy giấy và bút từ trong túi xách ra, nghiêm túc nói: "Anh chỉ là tạm thời không có chứng minh thư, cho nên, mới mượn của tôi để mua xe!"
"Điềm Điềm, cô làm gì vậy?" Ôn Kỷ Ngôn ngây người nhìn Đường Mật Điềm nhét vào tay anh tờ cam kết vừa viết xong đã ký tên.
"Không có gì!" Đường Mật Điềm cất bút vào túi xách, nói: "Anh em ruột cũng phải rõ ràng, tôi với anh chỉ là quan hệ cùng thuê nhà, khoản tiền lớn như thế, nên làm rõ ràng thì hơn, kẻo nhỡ xảy ra vấn đề gì, khó nói rõ ràng." Ở đời làm gì có bánh mỳ từ trên trời rơi xuống, miếng thịt ngon chỉ có trong bẫy chuột, Đường Mật Điềm tuy chất phác nhưng chưa ngốc đến thế, Ôn Kỷ Ngôn xem ra cũng không giống người thiểu năng, cho nên để tránh tranh chấp kinh tế sau này, những vấn đề như thế nên làm rõ vẫn hơn.
"Điềm Điềm, cô ngốc thật!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn cô một lúc, mới nói: "Thông tin chủ sở hữu là cô, hơn nữa tiền đã thanh toán, nếu cô muốn thì nó là của cô!
Con A4 này cũng không rẻ đâu!"
"Nhưng thực tế nó không phải là của tôi." Đường Mật Điềm cười: "Không phải đồ của tôi, đắt mấy, tôi cũng không màng."
"Điềm Điềm, cô thật có khí phách, tôi thích đấy!" Ôn Kỷ Ngôn nghiêm túc nói.
"Ờ, tôi hi vọng, anh cũng có chút khí phách!" Đường Mật Điềm cười thật to: "Anh đã nói đi, trong thời gian ở chung, anh nhận làm việc nhà, tôi muốn hỏi hôm nay đã lau dọn nhà chưa?"
"Rồi!"
"Đi chợ chưa? Làm cơm chưa?"
"Điềm Điềm, lúc này tôi đang đi hóng gió trên con xe đẹp cùng với mỹ nhân là cô, cô có thể đừng hỏi những vấn đề làm tôi mất hứng như thế được không?"
Ôn Kỷ Ngôn nói: "Cô cũng nên có một chút xúc cảm lãng mạn chứ!"
"Tôi cũng muốn có xúc cảm lãng mạn, nhưng bây giờ bụng tôi đang đói!"
Đường Mật Điềm xoa cái bụng đang réo: "Hôm nay bận suốt cả ngày, bữa trưa cũng không ăn, tôi đói hoa cả mắt đây này!"
"Được rồi, cô muốn ăn gì, tôi đưa đi ăn!" Ôn Kỷ Ngôn cười sảng khoái, "Cơm Âu hay cơm Á?"
"Tôi thấy đi ăn lẩu thì hơn!" Đường Mật Điềm nhìn ra ngoài rồi chỉ: "Lẩu cay rất hấp dẫn!"
Ôn Kỷ Ngôn giảm tốc độ, nhấn phanh, từ từ lái vào bãi đỗ xe của quán lẩu nào đó, tháo dây an toàn, hỏi Đường Mật Điềm: "Cô chắc chắn thích món này chứ?"
"Đúng!" Đường Mật Điềm cũng tháo dây an toàn xuống xe, ngoảnh lại cười, nói: "Ôn Kỷ Ngôn, đừng nói với tôi là anh không biết ăn cay nhé?"
"Được, tôi ăn được, tôi rất thích ăn cay!" Ôn Kỷ Ngôn cau mày, bước vào quán, vì nụ cười rạng rỡ này của Đường Mật Điềm, anh có thể ăn cay một chút cũng đáng!
Hai người tìm một chỗ cạnh cửa sổ, cô cầm Menu, hỏi Ôn Kỷ Ngôn lần nữa: "Ôn Kỷ Ngôn, anh chắc chắn ăn được cay chứ?"
"Vậy thì được!" Đường Mật Điềm nhướn mày, nhìn thực đơn, nói với phục vụ: "Cá nấu kim bài, tiết vịt,..."
Mỗi lần Đường Mật Điềm chọn một món, lòng Ôn Kỷ Ngôn lại thầm run một cái, nhìn bộ mặt hớn hở của cô, anh ngại không dám ngắt lời, đành ngồi im cầm tách trà, uống vài ngụm, khi người phục vụ hỏi chọn đồ uống gì, cuối cùng anh mới nói: "Gia Đa Bảo!"
Đường Mật Điềm gập cuốn thực đơn, ngoảnh sang cười hi hi nói với người phục vụ: "Thế thì cho Gia Đa Bảo vậy!"
Ôn Kỷ Ngôn nhìn nụ cười rạng rỡ của Đường Mật Điềm, trái tim bỗng như bị vật gì chạm vào, trong khoảnh khắc cảm giác nó đẹp đến nỗi làm lu mờ tất thảy mọi vật xung quanh.
"Anh sao thế, sao cứ nhìn mặt tôi? Trên đó có gì ư?" Bị chiếu tướng một hồi, Đường Mật Điềm lúng túng giơ tay sờ mặt, hỏi.
"Không có, chỉ cảm thấy cô cười rất đẹp." Ôn Kỷ Ngôn bối rối cụp mắt, chỉnh lại tư thế ngồi, nhấc tách trà uống một ngụm, che giấu sự lúng túng.
"Ồ, thật hả?" Đường Mật Điềm được khen hơi xấu hổ, cúi đầu nhìn cốc trà trên bàn, mặt đỏ ửng, được một chàng đẹp trai khen, dù đó là Gay nhưng vẫn là giống đực, không phải sao?
Ôn Kỷ Ngôn cũng bất ngờ vì trạng thái vô ý của mình, bối rối cầm ấm trà rót ra cốc, không khí giữa hai người trở nên có gì ngượng ngập.
Cho đến khi người phục vụ bê lên đĩa cá Kim bài đỏ au, Đường Mật Điềm mới cười tươi như hoa: "Ôn Kỷ Ngôn, món cá này ở đây rất ngon, đủ cay đến sướng miệng!"
"Vậy hả?" Ôn Kỷ Ngôn nói, nhìn cái đầu cá chìm trong nước sốt đỏ