Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.
g, khiến cho người khác yêu không muốn buông tay, đắm chìm mê mẩn. Hắn chỉ muốn trầm mình say túy lúy quên cả đất trời.
Cung Khanh và Mộ Trầm Hoằng sáng tỗi mỗi ngày đều cùng nhau đi thỉnh an Hoàng đế và hoàng hậu, chỉ có Tuyên Văn đế đối với nàng là hòa ái nhất, còn Độc Cô hoàng hậu vẫn khách khí lãnh đạm như trước đây, A Cửu thì luôn giữ vẻ mặt cau có như đậu phụ thối mỗi khi gặp nàng. Cung Khanh vốn cũng không mong có thể chung sống hòa thuận hữu hảo với A Cửu, cho nên đối với nàng ta vẫn chọn cách kính nhi viễn chi là tốt nhất. May mà nàng và Mộ Trầm Hoằng sống ở Đông cung, dù là cùng nhau đi thỉnh an sớm tối thì một ngày cũng chỉ phải gặp A Cửu hai lần mà thôi. Hơn nữa mỗi lần đều cùng đến cùng về, nên A Cửu dù có bừa bãi tùy tiện, thì cũng không dám làm trò trước mặt hoàng huynh của mình.
A Cửu mỗi ngày tận mắt chứng kiến Cung Khanh và Mộ Trầm Hoằng có đôi có cặp ra ra vào vào thỉnh an đế hậu, trong lòng vô cùng đố kỵ. Chuyện tình của bản thân và Thẩm Túy Thạch thì mãi vẫn xa lắc xa lơ không biết đến ngày nào. Tất cả chỉ tại nàng ta, cục tức ấy bất luận thế nào cũng không thể nuốt trôi. Đặc biệt là Độc Cô hoàng hậu đối với hôn sự của nàng ta vẫn có thái độ kiên quyết, một tấc không lùi, nhất định Thẩm Túy Thạch phải cam tâm tình nguyện đến cầu hôn thì mới có thể gả A Cửu đi. Điều này đúng là làm cho A Cửu phải khoanh tay bó gối, buồn rầu đến nỗi gương mặt nhỏ nhắn nhìn như quắt lại.
Lúc này, nàng ta liền nhớ tới Tiết Giai, từ lúc An phu nhân bị Mộ Trầm Hoằng đuổi khỏi cung, Tiết Giai liền trở thành bạn tâm giao và là người nghĩ ra nhiều mưu kế được nàng ta tín nhiệm nhất. So với An phu nhân, Tiết Giai càng thích hợp để bày mưu tính kế hơn, không chỉ vì Tiết Giai nhiều mưu ma chước quỷ, mà còn vì hai người tuổi tác tương đương, dễ đồng quan điểm.
Vì vậy, A Cửu liền triệu Tiết Giai vào cung, sau khi tán gẫu vài câu, A Cửu nói: “Mẫu hậu không chịu nhượng bộ.”
Tiết Giai vừa nghe liền hiểu ý công chúa đang nói đến chuyện với Thẩm Túy Thạch.
“Công chúa đừng sốt ruột, không phải di mẫu phản đối Thẩm đại nhân, mà chỉ muốn gả công chúa cho một người thật tâm thật ý yêu thương công chúa. Nếu Thẩm đại nhân nảy sinh tình cảm với công chúa, yêu thương thật lòng, thì không cần công chúa khẩn cầu, di mẫu cũng sẽ chủ động chọn Thẩm đại nhân làm phò mã.”
“Làm thế nào mới có thể khiến hắn nảy sinh tình cảm với ta?” A Cửu vừa cảm thấy ngượng ngùng, vừa nhức đầu buốt óc. Từ nhỏ đến lớn, nàng muốn cái gì, chỉ cần mở miệng là có, chứ chưa bao giờ gặp phải cảnh bị người ta cự tuyệt thế này, thực là có cảm giác không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tiết Giai cười nói: “Lấy lòng, hùa theo sở thích của hắn để thành tâm đầu ý hợp.”
“Làm sao lấy lòng hắn?”
“Thẩm đại nhân thích gì, công chúa có biết không?”
A Cửu ngẩn ra, từ trước giờ nàng ta chỉ nghĩ mình thích hắn, còn hắn thích gì, đúng là chưa bao giờ để ý, thậm chí còn chưa từng nghĩ tới.
“Chuyện này, ta sai người đi dò la sẽ biết.”
Tiết Giai lại nói: “Tục ngữ có câu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nhưng công chúa thân ở hậu cung, Thẩm đại nhân và công chúa hiếm khi gặp mặt, làm sao có thể nuôi dưỡng tình cảm? Hắn nào có cơ hội phát hiện ra ưu điểm của công chúa.”
Một câu nói đã chạm vào nỗi lòng thẳm sâu của A Cửu, xưa nay nàng ta vẫn tự thấy bản thân là nữ tử độc nhất vô nhị, không ai sánh bằng, Thẩm Túy Thạch đối với mình không chút rung động, không phải vì bản thân không tốt, mà là vì hắn không có cơ hội thấy được ưu điểm của mình. Ví dụ như hắn một lòng thầm mến Cung Khanh, chẳng phải vì Cung Khanh năm đó bỏ ra hai mươi lạng bạc cứu mạng hắn sao. Đối với A Cửu mà nói, hai mươi lạng bạc có là cái gì, hai vạn vạn lượng cũng bỏ ra được. Đáng tiếc là, bản thân nàng ta lại không có cơ hội.
Nhưng nàng ta lại không nghĩ đến việc, nếu năm đó chính nàng ta gặp phải tên nhóc Thẩm Túy Thạch ăn xin rách rưới, thì nàng ta liệu có chịu liếc nhìn một cái.
“Vậy ngươi nói xem ta phải làm thế nào?”
“Công chú nên tìm cho Thẩm đại nhân một chức vị phải luôn luôn ra vào cung, như vậy mới có thể thường xuyên gặp gỡ hắn, tạo ra cơ hội.”
A Cửu chống tay suy nghĩ một chút, vui vẻ nói: “Hắn có tài văn chương nổi bật, Trung Thư Xá Nhân là chức thích hợp nhất, mà lại có thể thường xuyên ra vào cung điện.”
“Công chúa anh minh, không có chức vị nào hợp với Thẩm đại nhân hơn thế, chỉ không biết di trượng có đồng ý hay không.”
“Việc này ta sẽ đi tìm phụ hoàng.”
A Cửu lập tức đi tìm Tuyên Văn đế nhõng nhẽo yêu cầu. Thật lòng Tuyên Văn đế cũng rất coi trọng Thẩm Túy Thạch, một nam tử hán khí phách cao ngạo lại rất tài hoa, dù sao A Cửu đã đến cầu xin, cũng coi như thuận nước đẩy thuyền, giúp nhi nữ tạo chút cơ hội, hy vọng có thể hoàn thành tâm nguyện.
Sau khi Thẩm Túy Thạch làm Trung Thư Xá Nhân thường xuyên ra vào cung điện. A Cửu tất nhiên tìm đủ mọi cách tiếp cận hắn, thỉnh thoảng đưa tặng hắn ít đồ vật hiếm lạ của cung đình, hy vọng có thể khiến hắn vui vẻ. Nhưng đáng tiếc Trung Thư Xá Nhân luôn tìm mọi cách để từ chối không nhận. Trước kia