Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

ích Loa Xuân xong nhưng không rời đi ngay, mà lại chậm rãi bước từng bước nhỏ ở trong điện. Cung Khanh hiếu kì hỏi: “Điện hạ là…?”
“Đợi Tiết Lâm Phủ đến để kết thúc những việc này.” Mộ Trầm Hoằng thần sắc vô cùng nghiêm túc.
Trong bóng đêm, có hai thân ảnh vội vã chạy tới, một là Lý Vạn Phúc, một là Tiết Lâm Phủ. Cả hai người đều đã có tuổi, nên khi chạy nhanh đều thở hồng hộc, cơ hồ như sắp đứt hơi.
Lý Vạn Phúc cũng không biết là điện hạ có chuyện gì, đột nhiên từ thư phòng đi ra liền sai hắn lập tức đi mời Tiết Lâm Phủ đến với tốc độ nhanh nhất.
Mộ Trầm Hoằng không đợi hai người thở xong, lập tức nói: “Theo ta quay lại thư phòng.” Lần này phải bắt được cả người và tang vật.
Ba người lập tức quay lại thư phòng, vừa thấy điện hạ, thái giám canh cửa đã bẩm báo: “Điện hạ, lúc nãy hoàng thượng vừa đến.”
Mộ Trầm Hoằng giật mình, vội vàng bước vào thư phòng, Tuyên Văn đế đã rời đi, Tiết Giai cũng không còn ở đó nữa, hắn liền bước lên trước, cầm chiếc đĩa ngọc ở trên bàn lên. Trong đĩa vẫn còn một chiếc bánh hoa mai xanh.
Hắn vội vàng gọi nội thị canh cửa vào, hỏi: “Mấy chiếc bánh ở trong đĩa này đâu?”
“Nô tì không biết.” Thư phòng là nơ quan trọng, không được sự đồng ý của Mộ Trầm Hoằng thì không ai được tùy ý ra vào, nội thị đứng canh bên ngoài cửa, căn bản không thể biết bánh hoa mai biến đi đằng nào.
Mộ Trầm Hoằng đưa chiếc đĩa cho Lý Vạn Phúc, hỏi thái giám canh cửa: “Hoàng thượng có nói là đi đâu không?”
“Hoàng thượng đi rất vội, không nói bất cứ lời nào.”
Mộ Trầm Hoằng trong lòng thầm nghĩ, bánh ngọt thiếu đi ba cái, là Tiết Giai cầm đi sao? Hay là Tiết Giai đã ăn? Hay là phụ hoàng đã ăn?
Nếu như Tiết Giai cầm đi, nhất định sẽ cầm luôn cả chiếc đĩa, không có lý gì lại để lại một cái. Còn nếu nàng ta tự ăn, thì cũng nên cầm đĩa đi luôn. Nếu như vậy thì khả năng phụ hoàng đã ăn mấy chiếc bánh này là lớn nhất.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn bỗng trùng xuống, lập tức dẫn theo Tiết Lâm Phủ và Lý Vạn Phúc đi thẳng đến Vạn An cung.
Tiết Giai đã pha xong thuốc giải, đang định mang vào thư phòng của Mộ Trầm Hoằng, nhưng lại thay đổi ý đinh, giờ này thuốc trong người Tuyên Văn đế nhất định đã phát tác nên hoàng thượng sẽ có nhu cầu tìm nữ nhân để giải quyết, thế là nàng ta lập tức vội bưng trà đi đến Vạn An cung.
Đến bên ngoài Vạn An cung, liền đụng ngay phải Minh Vũ đang vội vã đi ra, nàng ta vội hỏi: “Nương nương có ở trong cung không?”
“Nương nương đi tắm nước nóng rồi.”
Tiết Giai lén lút thở phào một tiếng, thật nguy hiểm, rồi vội vàng bưng trà vào. Vừa khéo lúc này Độc Cô hoàng hậu không có ở đây, tất cả vẫn còn kịp.
Tuyên Văn đế hai mắt đỏ ngầu, ngồi cứng đờ trước bàn, sắc mặt có chút hoảng hốt.
Tiết Giai cố gắng chế ngự sự căng thẳng và run sợ trong lòng, nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng, lúc nãy người mới ăn bánh hoa mai, e là hơi ngấy, A Giai đã cố ý pha một bình trà mời hoàng thượng uống cho hết ngấy.”
Lúc này Tuyên Văn đế khắp người đã bị dục hỏa thiêu đốt, đầu óc trở nên hôn mê hỗn độn, không phân biệt được gì. Đột nhiên nhìn thấy Tiết Giai, cơ thể như ngọc làn da như tuyết, giống một nụ hoa chúm chím chuẩn bị hé nở, máu nóng trong người như sôi trào lên.
Tiết Giai vừa nhìn thấy nhãn thần của hoàng thượng đỏ ngầu mê loạn, thì biết là thuốc đã phát tác, liền vội vàng rót một chén trà dâng lên trước mặt: “Hoàng thượng, người mau uống một tách trà đi ạ.”
Tuyên Văn đế lúc này thần trí đã không còn tỉnh táo, trước mắt chỉ mơ màng nhìn thấy dung nhan của một thiếu nữ như hoa như ngọc đang đung đưa chao đảo, không phân biệt rõ đó là ai, nhưng thực giống hình ảnh người đó ở trong lòng. Lúc này hắn càng lên cơ khát, không khống chế được xúc cảm trào dâng, liền bước tới ôm chặt thiếu nữ vào lòng, cúi xuống đặt môi hôn, dư vị ngọt ngào trong miệng đúng là thứ mà hắn đã tưởng nhớ nhiều năm, hắn lại không khắc chế được dục niệm đang bốc lên ngùn ngụt khắp toàn thân, liền bế nàng ta đặt lên bàn.
Tiết Giai cả kinh thất sắc, thật không ngờ công hiệu của thuốc trong người Tuyên Văn đế lại phát tác nhanh như vậy, nàng ta cho rằng ông chỉ ăn hai cái bánh, bản thân lại kịp mang thuốc giải đến, thì có thể vãn hồi khống chế được cục diện, nhưng ai ngờ, sau khi nàng ta đi rồi, Tuyên Văn đế còn ăn thêm một cái bánh nữa, lúc này công dụng của thuốc đã phát tác đến cực đỉnh.
Giờ đây, Tiết Giai hối hận cũng đã muộn, nhưng nếu không đưa thuốc giải, chuyện này mà bị Độc Cô hoàng hậu phát hiện, nàng ta chỉ còn đường chết.
Nàng ta liều mạng giãy giụa, thế nhưng nào có thể so sánh được với khí lực và tinh thần mê loạn của Tuyên Văn đế, thực đúng là như châu chấu đá xe. Nàng ta vốn muốn dụ dỗ mê hoặc Mộ Trầm Hoằng cùng làm chuyện đó, nên đêm nay còn cố ý mặc một chiếc váy bằng lụa mỏng, lúc này, nàng ta cảm nhận rất rõ ràng có một vật vô cùng cứng rắn đang đẩy vào phía dưới cơ thể mình.
Tiết Giai vừa vôi lại vừa sợ, gần như sắp khóc thành tiếng, Tuyên Văn đế giờ đây trong đầu óc là một mớ hỗn độn u mê, chỉ còn duy nhất một ý niệm, làm sao mau chóng giải quyết được c