Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
ời trong lòng đều hiểu rõ, nhưng không ai nói ra, chỉ dựa vào may mắn xem ai có thể gặp được người đó.
Nhưng người đó lại giống như biến mất khỏi thế gian, không xuất hiện tại Ngự hoa viên thêm lần nào nữa.
Cung Khanh cảm thấy hoặc là Thái tử điện hạ muốn giày vò các người đẹp, hoặc là hoàng hậu đang khảo nghiệm xem ai có thể giữ được bình tĩnh nhất.
Hướng Uyển Ngọc sốt ruột đến mức như muốn phát điên, thực sự là không chịu được nữa, nên nói với Cung Khanh: “ chúng ta đi thăm Thái phi lão nhân gia đi”
Cung Khanh hiểu rõ tâm sự của nàng, liền nhận lời Hướng Uyển Ngọc đi thăm dò tin tức, còn mình thì chỉ đi thăm lão nhân gia.
Đến Trùng Dương cung, Hướng Thái phi nhìn thấy hai cô cháu gái liền mừng rỡ tươi cười kéo đến trước mặt nói chuyện.
“Giờ sang xuân rồi, trong Ngự hoa viên sắc xuân đua nở, hai đứa có hay đến đó chơi không?” Hướng Thái phi tươi cười hết nhìn người này lại nhìn người kia.
Hướng Uyển Ngọc gật đầu: “ Minh Hoa cung ở canh Ngự hoa viên nên bọn cháu cũng hay đến, chỉ là sao chẳng bao giờ thấy lão nhân gia đi ra Ngự hoa viên dạo chơi?”
Thái phi tươi cười nói: “ Ngự hoa viên cách Trung Dương cung hơi xa, ta giờ có tuổi rồi, chân tay không còn nhanh nhẹn, bình thường chỉ đi Dưỡng Hinh Uyển ngắm cảnh thôi.”
Cung Khanh vội hỏi: “ Dưỡng Hinh Uyển chính là nơi gây trồng các loại hoa mới trong cung phải không ạ?”
“ Đúng vậy, ta nhớ cháu rất thích hoa cỏ. Để Nin Tâm dẫn cháu đi xem, Uyển Nhi ở lại đây trò chuyện với ta.”
Hướng Uyển Ngọc chỉ mong tách được Cung Khanh ra để nghe ngóng tin tức từ Hướng Thái phi, vội vàng cười giục Cung Khanh đi mau.
Dương Hinh Uyển là nơi gây trồng các giống hoa cỏ mới của hoàng thất, các thợ trồng hoa trong đấy toàn là cao thủ, Cung Khanh bình thường rất thích chơi hoa, nghe Thái phi nói vậy bông thấy vô cung hào hứng, nên cùng với Ninh Tâm đi xem.
Đúng như lời Hướng Thái phi, Dưỡng Hinh Uyển rất gần Trùng Dương Cung, khi còn chưa bước vào trong vườn thì đã ngửi thấy một mùi hương dịu nhẹ len qua vách tường gạch đá ngói xanh bay ra.
Quan thị vệ giữ cửa nhìn thấy cô cô Ninh Tâm ở bên phủ Hướng Thái phi thì cũng không ngăn lại mà để cho hai người đi vào.
Khu vườn không lớn lắm, có một con đường nhỏ quanh co vắng vẻ, trong nhà trồng hoa đang đốt lò sưởi, vô cùng ấm áp, so với cái se lạnh của mùa xuân bên ngoài thì cơ hồ như lệch cả một tiết khí. Men theo đường trồng hoa đi vào nhìn thấy bên trong có rất nhiều những chậu hoa nhờ được sưởi ấm mà trổ nụ, khác hẳn với những cành liễu rủ bên ngoài, giờ mới đâm chồi nảy lộc.
Bên đường còn có vài cụm hoa hải đường bung nở đón xuân, cảnh sắc tươi đẹp làm cho con người cảm thấy thêm sảng khoái.
Cung Khanh không nhịn được cười nói: “ Thái phi thật biết chọn chỗ , ở đay rõ ràng là yên tĩnh thanh nhã hơn Ngự hoa viên rất nhiều.
Ninh Tâm cũng cười: “ Lão nhân gia sống ở trong cung mấy chục năm, rất biết hưởng thụ, ở đây vừa ấm áp, vừa yên tĩnh lại còn có muôn vàn hoa cỏ. Cô nương đi vào bên trong nữa, ở đây có mấy cây mai xanh cực quý hiếm, cô nương ngắt mấy cành về phòng mà cắm.”
“ Được ạ.”
Trên đường đi có một số loại hoa cỏ Cung Khanh chưa từng thấy bao giờ, Ninh Tâm thấp giọng giải thích: “ Những loại hoa này đều là cống phẩm từ Tây vực, đáng tiếc là khó trồng, mười cây này chỉ còn lại hai cây thôi.”
Ninh Tâm dẫn Cung Khanh đi vào trong hương thơm của hương mai nhẹ nhàng thoang thoảng, thanh nhã vô cùng.
Cung Khanh muốn tiến lên phía trước, đột nhiên kinh ngạc sững sờ.
Sau cây mai có bóng người thấp thoáng, hình bóng bị mấy cây mai che khuất nên nhìn không rõ là ai, nhưng trong cung của Tuyên Văn đế, chủ nhân chỉ có mấy người, lại có cả thái giám theo hầu, nếu không phải là Tuyên Văn để thì chỉ có thể là Thái tử.
Trực giác Cung Khanh mách bảo người này chính là vị Thái tử điện hạ bị “ mất tích” mấy hôm rồi, nên nàng không lên tiếng mà nhẹ nhàng lui gót rời đi.
Không ngờ đúng lúc này, Ninh Tâm ở bên cạnh lại nói to một câu: “ Cô nương, cô nhìn xem cành mai nở đầy chưa kìa!”
Trong vườn yên tĩnh không tiếng động, Ninh Tâm đột nhiên nói một câu, muốn quay lại cũng không thể được nữa, Cung Khanh thầm than khổ trong lòng đành bước theo tiến lên trước yết kiến.
Sau cây mai có một người đi ra, đúng là tổng quản đông cung Lý Vạn Phúc- đại thái giám luôn sát cạnh Mộ Trầm Hoằng.
Lý Vạn Phúc tươi cười nói: “ Thì ra là Cung tiểu thư”
Cung Khanh đành tiến đến bái kiến Thái tử điện hạ. Hóa ra người biết tìm nơi tốt không chỉ có Hướng Thái phi, mà còn có cả hắn ta. Sau cây mai có một chiếc bàn làm bằng gỗ tử đàn, bên trên là sớ và tấu chương, còn có một bình trà, một đĩa bánh ngọt, mùi hương phảng phất lan tỏa, đây đúng là một nơi lý tưởng để thư giãn.
Mộ Trầm Hoằng đặt quyển sách trong tay xuống, cười nói: “ Miễn lễ.”
Thái giám lặng lẽ lùi về sau mấy chục, Ninh Tâm kiến lễ xong cũng lui ra, Cung Khanh cũng theo đó mà lui.
Nhưng Mộ Trầm Hoằng gọi nàng lại: “ Cung tiểu thư.”
Bước chân nàng chợt khựng lại, đành phải muối mặt thốt: “ Điện hạ có gì dặn dò.