Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.
ản đối Thẩm Túy Thạch, nhưng trong trái tim hắn không có hình bóng con, thì cho dù con có thích hắn, hắn cũng không đồng ý.”
“Mẫu hậu, ngoài hắn ra, con sẽ không lấy ai khác.”
“Ta bằng lòng để con không lấy chồng, chứ không đồng ý gả con cho một nam nhân mà trái tim hắn đã có hình bóng khác.” Thật không ngờ Độc Cô hoàng hậu chẳng mảy may lay động trước sự uy hiếp của nàng, bà lạnh lùng nói xong quay người đi thẳng.
A Cửu đứng sững ngẩn người, giận đến nỗi sắp khóc, tuyệt nhiên không ngờ tới trong chốc lát mẫu hậu lại thay đổi thái độ lớn như vậy.
An phu nhân luống cuống sợ hãi nói: “Công chúa chớ vội, nương nương hôm nay tâm tình không tốt, chờ thêm mấy ngày, công chúa lại lựa lời bẩm với nương nương.”
A Cửu cả giận: “Mẫu hậu sao có thể lật lọng như vậy chứ?”
An phu nhân thở dài, cúi đầu không nói. Thật thương cảm cho tấm lòng của phụ mẫu thiên hạ, bà ấy chẳng qua chỉ là không muốn con gái lại giẫm lên vết xe đổ của mình mà thôi.
“Ta đi tìm phụ hoàng.” A Cửu giận dỗi giậm chân, lập tức đi thẳng về hướng tẩm cung của Tuyên Văn đế.
Tuyên Văn đế đang nói gì đó với Mộ Trầm Hoằng, lúc này A Cửu đi vào, Tuyên Văn đế đầu mày nhíu chặt, có lời muốn nói với Mộ Trầm Hoằng nhưng lại thôi.
A Cửu cũng chẳng thèm để ý đến Mộ Trầm Hoằng đang ở bên cạnh, sà vào lòng Tuyên Văn đế khóc òa lên.
“Xin phụ hoàng phân xử cho A Cửu.”
Tuyên Văn đế thở dài, vuốt ve mái tóc dài của nhi nữ, nói: “A Cửu, vốn dĩ hôm nay ta định tuyên bố rõ với mọi người, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống như vậy, việc này tạm thời buông ra là tốt nhất.”
“Vì sao? Phụ hoàng một ngày không hạ chỉ, trong lòng nhi nữ thêm một ngày thấp thỏm chờ mong, phụ hoàng thấy đó, hôm nay chàng còn đòi muốn lấy người khác.”
“Chính bởi như vậy, cho nên ta không thể vội vàng hạ chỉ. Ngày hôm nay hắn tỏ ra kiên cường cao ngạo con cũng nhìn thấy, lúc này mà hạ chỉ, nếu hắn kháng chỉ cự hôn, thì hoàng thất còn mặt mũi nào nữa? Sau này con sao có thể gặp người khác đây?”
A Cửu ngẩn người, rồi lại lập tức khóc òa lên: “Vậy phụ hoàng cũng không đồng ý gả con cho chàng sao?”
Tuyên Văn đế đáp: “Không thể nóng vội được, con cũng cần phải sửa đổi tính nết của mình đi, gán ghép áp đặt không phải là biện pháp tốt. Dù sao hắn phải cam tâm tình nguyện, thì sau này mới phu thê hòa hợp được.”
“Vậy phụ hoàng dự định tính sao?”
“A Cửu con vẫn còn trẻ, hôn sự không cần phải vội. Cho thêm một thời gian nữa, nếu con có thể khiến trái tim hắn trở nên ấm áp hơn, làm cho hắn cam tâm tình nguyện cưới con, thì lúc đó hạ chỉ cũng chưa muộn.”
A Cửu nghe vậy mới từ từ an tâm trở lại.
Tuyên Văn đế thở dài tỏ vẻ mệt mỏi, phất phất tay: “Các con lui ra đi.”
A Cửu đứng dậy, lúc này mới phát hiện Mộ Trầm Hoằng vẫn lặng im không nói, sắc mặt chưa bao giờ nghiêm túc trầm tĩnh đến như vậy, tựa như băng ngọc.
Giang thị vừa bước lên xe ngựa, dằn lòng không đặng liền hỏi Duệ Vương: “Vì sao con lại ôm về củ khoai lang ấy cho phỏng tay? Dù con thích nàng ta thì cũng phải nghĩ cho thấu đáo tình cảnh hiện tại và tương lai của mình.”
Mộ Chiêu Luật cười nói: “Chẳng phải mẫu thân cũng thích nàng sao, năm ngoái còn muốn nhờ Hoàng hậu làm mai đấy thôi.” Tâm trạng hắn vô cùng phấn chấn, nên mím môi mỉm cười, vẻ anh tuấn phong độ, khí thế bừng bừng lộ rõ trên gương mặt.
Giang thị nói: “Đó là năm trước, còn hôm sinh nhật nàng ta vừa rồi, Mộ Trầm Hoằng phái A Cửu mang lễ vật đến tặng, con có biết không? Im hơi lặng tiếng còn chẳng ăn ai, vậy mà con lại xuất đầu lộ diện tranh giành với hắn.”
“A Cửu mang lễ vật đến tặng chẳng qua cũng chỉ là trò đùa quái ác, nếu như thực lòng thích nàng, thì sao lại đem nàng đặt ra chỗ đầu sóng ngọn gió chứ? Huống hồ vừa rồi khi Hướng thái phi nhắc chuyện với Hoàng thượng, hắn chẳng nói lời nào, rõ ràng là không có ý này.”
“Biểu hiện bên ngoài của hắn lúc nào chẳng từ tốn nho nhã, hòa ái dễ gần, nhưng ai biết được thực ra trong lòng hắn có chủ ý gì. Tai mắt của hắn so với phụ thân mình còn nhiều hơn gấp bội, con phải ít nhiều cẩn thận đấy.”
Duệ Vương cười nhạt: “Cho nên, cứ để cho hắn nghĩ rằng con là kẻ tham luyến mỹ sắc không để ý đến triều chính thế sự chẳng phải cũng rất tốt sao?”
Giang thị hừm một tiếng.
Duệ Vương lại cười: “Cưới nàng rồi, An Quốc Công, Cung thượng thư, còn cả Hướng thái phi nữa, đều trở thành thông gia của chúng ta, đó chẳng phải là sở nguyện của mẫu thân?”
Chỉ một câu này đã nói trúng phóc những tâm nguyện sâu thẳm trong lòng Giang thị, rõ ràng việc bà dự định kết thân với Cung gia cũng là vì nguyên cớ này. Gia thế của Cung Khanh, thực là không có gì để bắt bẻ.
Mộ Linh Trang vui mừng cười nói: “Mẫu thân nhát gan, còn đại ca là người quyết đoán, như vậy mới có thể cưới được một mĩ nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành như Cung tỷ tỷ. Muội rất muốn tỷ ấy làm tẩu tử của muội.”
Giang thị đưa mắt lườm nữ nhi một cái, cả giận nói: “Các con tuổi còn trẻ, đợi đến lúc tuổi tầm như ta, mới biết cái gì là cẩn tắc vô áy náy.”
Lúc tin tức truyền đến Cung phủ đã là nửa đêm.
Chỉ