Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
Đúng lúc này, tiếng của Cung phu nhân từ bên ngoài cổng tròn vọng tới, cả Giang thị và bà đang đi vào hậu hoa viên.
Cung phu nhân nhìn thấy nhi nữ nhà mình đang đứng cạnh Duệ Vương, nam tuấn tú nữ yêu kiều, thật đúng là xứng đôi vừa lứa, tâm trạng vì thế cũng tốt hơn.
Giang thị đi tới nói với Mộ Chiêu Luật: “Con thật nôn nóng, chỉ vài tháng nữa là thành thân, có thể gặp gỡ nhau hàng ngày, vậy mà lại nhân lúc rảnh rỗi chạy đến hậu hoa viên để gặp Khanh nhi, nói ra không sợ người ta chê cười sao?”
Cung Khanh lập tức đỏ bừng mặt.
Mộ Chiêu Luật cười cười, cũng không biện bạch, rồi cùng Giang thị cáo từ ra về.
Cung phu nhân nói: “Bọn họ đến lấy thiếp canh của con đưa đến Ti Thiên Giám so bát tự.”
Cung Khanh ngẩn ra: “Đưa đến Ti Thiên Giám?”
“Duệ Vương là hoàng thân, cho nên thiếp canh của con và hắn đều phải đưa đến Ti Thiên Giám thỉnh Thuần Vu Thiên Mục so bát tự.” Nói đến đây, Cung phu nhân cười nói: “Có thể thấy hắn rất có tình cảm với con, hôm qua Thánh thượng mới hạ chỉ, vậy mà hôm nay hắn đã vội vàng đến lấy thiếp canh, mà lại còn là đích thân đến lấy, có thể thấy hắn rất nóng lòng.”
Cung Khanh mặt càng thêm đỏ.
Cung phu nhân nói: “Ta chỉ có một mình con là khuê nữ, nhất định phải tổ chức cho con một hôn lễ long trọng linh đình. Con yên tâm, nếu Duệ Vương dám bắt nạt con, lão nương ta sẽ cạo trọc đầu hắn.”
Cung Khanh không nhịn được bật cười thành tiếng: “Không cần mẹ phải ra tay, con tự xử lý được rồi.”
Ngày hôm sau tin Duệ Vương và Cung Khanh được Hoàng thượng chỉ hôn lan truyền khắp kinh thành, đến lúc này, lời đồn về mối quan hệ của thái tử và thiên kim của Cung thượng thư cuối cùng cũng lắng xuống. Cung phu nhân không khỏi thầm than thở, năm đó bà không chịu gả cho lão Duệ Vương, bây giờ rốt cuộc nhi nữ của bà lại trở thành Duệ Vương phi. Giang thị ngày xưa vốn là bạn tâm giao, sau đó hoành đao đoạt ái tranh giành tình yêu, giờ lại trở thành thông gia với mình, đúng là không thể không cười một tiếng gạt bỏ oán thù. Ai da! Nhân sinh đúng là một cái vòng luẩn quẩn.
Cung Khanh từ sau hôm gặp Duệ Vương ở hậu hoa viên, trái tim vốn được xem là thờ ơ với việc xuất giá, giờ lại trở nên kích động phấn chấn. Người cứu mình đêm đó rốt cuộc có phải hắn hay không? Nếu đúng thì thật tốt quá. Ừm, lúc nào gặp lại hắn, nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
Mấy ngày này đối với A Cửu mà nói thì đúng là ngày dài tựa năm, suốt ngày cứ lẽo đẽo theo sau Độc Cô hoàng hậu, hy vọng có thể năn nỉ thuyết phục để bà thay đổi chủ ý. Ai ngờ, Độc Cô hoàng hậu xưa nay vẫn cưng chiều nàng hết mực là thế vậy mà thái độ đối với việc này lại vô cùng cứng nhắc. Mặc cho A Cửu nũng nịu phiền não thế nào cũng không chịu đồng ý, cuối cùng phiền quá chỉ nói một câu: “Nếu con muốn thành hôn với Thẩm Túy Thạch, trừ phi hắn tự mình mở miệng cầu xin ta và phụ hoàng con, còn nếu không, đừng bao giờ nhắc đến việc này nữa.”
A Cửu nghe xong liền cảm thấy như rớt xuống vực sâu, giận đến nỗi nước mắt lưng tròng.
“Mẫu hậu thật nhẫn tâm, tuy giờ hắn chưa tình nguyện cưới con, nhưng sau khi con và hắn thành thân, sẽ sống với nhau thật tốt, như vậy nhất định ngày tháng trôi qua, tình cảm sẽ nảy sinh trong lòng hắn.”
Thuần Vu Thiên Mục thi lễ với Độc Cô hoàng hậu xong, nói: “Nương nương, ngày hôm qua thiếp canh của Duệ Vương và Cung tiểu thư được đưa đến Ti Thiên Giám. Sau khi xem thần phát hiện, Cung tiểu thư có mệnh quý không thể nói, mà mệnh cách cả Duệ Vương vốn là rồng ẩn mình dưới vực sâu, nếu Cung tiểu thư được gả cho Duệ Vương, e là…”
Thuần Vu Thiên Mục nói đến đây thì dừng lại, nhưng ý tứ của câu nói đã rất rõ ràng.
Trong lòng Độc Cô hoàng hậu bỗng nhiên trùng xuống, nhiều năm trước bà đã để Thuần Vu Thiên Mục xem qua tướng mạo của Duệ Vương, cũng tính qua mệnh cách của hắn, kết quả Thuần Vu Thiên Mục đã đưa ra kết luận, Duệ Vương có mệnh là rồng ẩn mình dưới vực sâu, một khi có cơ hội, sẽ nhất phi trùng thiên.
Cũng chính vì lí do này mà trong lòng Độc Cô hoàng hậu đối với Duệ Vương vẫn rất đề phòng, Giang Vương phi ít nhiều cảm nhận được điều ấy, nên mấy năm nay vẫn luôn ở ẩn, cũng dạy dỗ nam tử, nữ tử của mình hành sự cẩn trọng, làm người khiêm tốn, giấu kín tài năng.
Sắc mặt Độc Cô hoàng hậu bỗng trở nên thập phần xấu xí, có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, Cung Khanh lại có mệnh quý giá đến như vậy, nếu gả nàng ta cho Duệ Vương, há chẳng phải là giúp Duệ Vương như hổ thêm cánh sao?
Bà kìm lòng không đặng đưa mắt nhìn Tuyên Vắn đế. Thần sắc của Tuyên Văn đế càng thêm trầm xuống.
Thuần Vu Thiên Mục trầm giọng nói: “Sự việc trọng đại, thần không dám khinh thường, có ý đến xin ý chỉ của Hoàng thượng và nương nương, thần muốn xem qua tướng mạo của Cung tiểu thư.”
Tuyên Văn đế nói: “Thuần Vu ái khanh xưa nay làm việc vẫn luôn thận trọng chắc chắn, sự việc lần này đúng là vô cùng quan trọng, trẫm đã triệu của Duệ Vương và Cung Khanh nhập cung, đợi một lát, Thuần Vu ái khanh có thể quan sát. Nếu như…” Nói đến đây, t