Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.
ớc xuống, nhiệt tình chào hỏi.
Cung Khanh không ngờ Tiết Giai cũng đi cùng, vừa nhìn thấy nàng ta, tròng lòng hơi chùng xuống, tuy chưa nắm được bằng chứng nàng ta hãm hại mình, nhưng trong tiềm thức lúc nào Cung Khanh cũng có ý phòng bị. Hơn nữa, hôm nay xuất hành có mẫu thân của nàng ta là Triệu Quốc phu nhân, còn có di mẫu và biểu tỷ, bao nhiêu người đồng hành như vậy chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu. Thêm nữa, mỗi nhà còn dẫn theo vài gia đinh tráng kiện, kết hợp lại cũng thành một đội ngũ không thể xem thường.
Người của ba nhà lên xe ngựa nhằm hướng Nam Hoa Hành cung mà đi.
Núi Nam Hoa ở ngoại ô kinh thành, chính là nơi có thắng cảnh tuyệt đẹp, ở trên núi không chỉ có phong cảnh tuyệt trần, mà còn có cả suối nước nóng. Tuyên Văn đế bản tính vốn là một đế vương thấu hiểu đạo lý chăm sóc bản thân tận hưởng cuộc sống, cho nên sau khi đăng cơ, người liền cho xây Hành cung ở núi Nam Hoa, mùa hạ thì đến đây nghỉ mát, còn mùa đông đến tắm nước nóng, Nguyệt hồ ở dưới chân núi trồng đầy hoa sen, đến mùa hạ sen đua nhau nở, hương thơm ngát bay xa mười dặm, phong cảnh êm đềm thơ mộng như chốn bồng lai.
Mỗi năm cứ mùa hạ đến, Tuyên Văn đế lại dẫn theo Độc Cô hoàng hậu cùng thái tử, công chúa đến Nam Hoa Hành cung nghỉ ngơi hai tháng, thụ hưởng gió mát trăng thanh, hương sen thơm ngát cùng phong cảnh thiên nhiên tuyệt mỹ của nơi này.
Xe ngựa dừng bên bờ Nguyệt hồ, vừa xuống xe, một làn hương thơm ngát đã phả vào mặt, trước mắt hiện ra một hồ sen bát ngát, những cơn gió nhẹ nhàng thổi tới làm cả hồ sen dập dờn đu đưa trên sóng nước, khiến lòng người chợt cảm thấy nhẹ nhàng thư thái. Nam Hoa Hành cung ở bên bờ đối diện, như ẩn như hiện. Cạnh bờ hồ xây một mái đình và một nhà thủy tạ, kiến trúc vô cùng độc đáo, tô điểm cho phong cảnh ven hồ càng thêm thanh tĩnh tao nhã.
Một chiếc thuyền hoa đậu ở ven bờ. Triệu Quốc phu nhân cười nói: “Đây là thuyền hoa của công chúa, nghe nói chúng ta đến đây ngắm hoa, công chúa đã cố ý sắp xếp thuyền ở đây để chúng ta dùng.”
Dứt lời, thị nữ của Triệu Quốc phu nhân mang từ trên xe ngựa xuống đầy đủ hoa quả và bánh ngọt đưa lên thuyền, còn có cả trà để dâng lên, thật đúng là đã chuẩn bị chu đáo, khi mọi người lên hết, thuyền hoa bắt đầu chèo ra giữa hồ.
Đập vào mắt là những lá sen xanh tươi mướt mát trải dài như mênh mông vô tận, xen kẽ giữa những lá sen xanh biếc là rất nhiều những đóa sen hồng, sen trắng đang đua nhau nở rộ, tất cả như cùng tôn nhau lên, muôn hình muôn vẻ. Những ngọn gió mát ùa đến, hương sen theo gió mà tỏa, như thấm vào ruột gan.
Cung Khanh ngơ ngẩn ngắm nhìn cảnh trí đẹp tựa như tranh nơi sơn thủy hữu tình này, bất giác trong lòng cảm thấy thảnh thơi vô hạn. Thuyền hoa càng ra đến giữa hồ, hoa sen càng dầy đặc, hương sen vì thế cũng đậm hơn.
Tiết Giai nói: “Chúng ta ngắt vài bông nhé?”
Cung phu nhân trong lòng đang muốn nói chuyện riêng với Triệu Quốc phu nhân, liền gật đầu: “Được, các ngươi cẩn thận nhé!”
Cung Khanh, Hướng Uyển Ngọc và Tiết Giai đi tới mũi thuyền, hoa sen vờn xung quanh, cúi người là hái được. Hướng Uyển Ngọc cầm kéo từ tay nha hoàn, ngồi xổm xuống, lựa chọn một hồi tìm được mấy bông sen hồng và sen trắng nở tuyệt đẹp, cắt lấy mấy cành đưa cho Cung Khanh.
Cung Khanh vẫn âm thầm đề phòng Tiết Giai, cho nên đã đứng bên cạnh Hướng Uyển Ngọc, cách Tiết Giai một khoảng nhất định, nhưng đúng lúc Hướng Uyển Ngọc đang cắt hoa sen, Tiết Giai đột nhiên bước lại, la to: “Tỷ tỷ, đóa này thật tuyệt!”
Tiết Giai kích động vung mạnh cánh tay lên, khiến cả người Cung Khanh đột nhiên chúi về phía trước, thiếu chút nữa đã bị nàng ta đẩy xuống hồ, may mờ nhờ mạn thuyền có lan can cao khoảng gần một xích trợ giúp, một chân của Cung Khanh đã bị trượt xuống hồ, nàng vội vàng nhoài người túm lấy lan can, Tiết Giai ở bên cạnh cũng túm lấy cánh tay nàng. Nhưng cho dù là vậy, một bên chân của nàng trượt xuống hồ nước, khiến cả nửa người và váy phía dưới ướt sũng.
Tiết Giai cả kinh thất sắc nói: “Tỷ tỷ không sao chứ?”
Cung Khanh xoay người nhìn nàng ta không nói gì, nhưng trong lòng có một dự cảm không lành. Có đúng thật là nàng ta bất cẩn không?
Hướng Uyển Ngọc vội vàng bỏ kéo xuống, nhìn xiêm y của Cung Khanh ướt sũng nói: “Làm thế nào bây giờ?”
Vừa khéo giờ đang là mùa hạ nên xiêm y khá mỏng, sau khi bị nước hồ thấm ướt liền bám chặt vào đùi, lộ ra những đường cong cơ thể, nhìn rất bất nhã.
Cung Khanh nói: “Không sao, trên xe ngựa ta có mang theo y phục.”
Đi vào buồng nhỏ trên thuyền, Cung phu nhân vừa đúng lúc hỏi đến chỗ then chốt, nhìn thấy nhi nữ của mình như vậy, liền giật mình hoảng sợ.
“Khanh nhi con sao thế này?”
“Là tại cháu không tốt, vừa nãy cháu bất cẩn đã va phải Cung tỷ tỷ, làm cho một chân của tỷ ấy bị trượt xuống nước.” Tiết Giai lòng đầy áy náy, tỏ vẻ đáng thương tội nghiệp khiến mọi người không đành lòng trách móc.
Xưa nay Cung phu nhân đối với Tiết Giai vẫn có ấn tượng rất tốt, huống hồ hôm nay đến đây cũng xem như là có chuyện cần nhờ Triệu Quốc phu nhân, nên cũng có chút lúng túng