Tác giả: Tiêu Nghiên
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 134693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/693 lượt.
ó chuyện gì vậy mẹ?" Bà ấy vẫn lờ tôi đi, tôi cứ chạy qua chạy lại, tay đẩy đẩy bà ấy, thế nhưng tay tôi lại xuyên qua vai bà ấy. Ông trời! Đây là chuyện gì vậy?
Sau đó tôi bay tới trước mặt mẹ nuôi: "Mẹ nuôi, con ở đây này, mẹ có thấy con không?"
"Tâm Tâm, Tâm Tâm, con mau tỉnh lại đi, được không, tỉnh lại đi. . . . . ." Mẹ hai tay lắc lắc người nằm trên giường.
Tâm Tâm? Người nằm trên giường là tôi sao? Tôi cũng nên đi qua thăm dò thử coi sao——
Người đó quá xấu! Tóc bị cạo sạch, trên da đầu còn dán thật nhiều thiết bị y tế ống dẫn và tấm kim loại, trên mũi được phủ bởi mặt nạ thở oxy, trên cánh tay cũng gắn rất nhiều ống tiêm trên tĩnh mạch, sắc mặt tái nhợt, giống như bộ dạng gần đung đưa trước cái chết vậy. Chỉ có khi bên cạnh máy theo dõi nhịp tim vang lên từng hồi mới thể hiện được cô ấy còn sống.
Người này là tôi sao? Tôi nghiêng đầu nhìn.
Thấy mọi người cùng gật đầu, anh mới từ từ vươn lên đầu giường, thật dịu dàng ôm người con gái xấu xí không còn sự sống ở trên giường, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt cô, "Tâm Tâm, anh với em cùng ngủ, em không cần phải sợ nữa."
Tôi cảm giác được một sự mệt mỏi ập, "Ah" ngáp một cái, tiếp tục đi ngủ thôi.
Giữa lúc mơ hồ dường như nghe thấy giọng nói của mẹ——"Tâm Tâm, đứa con ngu ngốc này, không phải đã nói sẽ không buông tay sao? Tiểu Đình đã yêu con như vậy rồi, thì con cũng nên nhanh mà tỉnh lại đi chứ."
Khi tỉnh lại, tôi vẫn như cũ ở trên không trung phiêu đãng, xuyên qua từng góc ngách của bệnh viện. Nơi này có thể nhìn thấy rất nhiều du hồn giống tôi vậy, chỉ có điều là vẻ mặt không thay đổi mà thôi.
Khi tới gần cửa phòng bệnh, nghe được ở bên trong Thuộc Đình nói với người nằm ở trên giường là tôi đây: "Tâm Tâm, tỉnh dậy đi, tỉnh lại cho anh một cơ hội nói yêu em được không? Tâm Tâm, có biết không? Từ khi em đi Anh Quốc anh liền bắt đầu nhớ tới em, nhớ em mà không được thấy em, đành phải gửi mail cho em. Nhưng tim em cũng thật tàn nhẫn, một câu cũng không chịu nói với anh, có phải hay không anh đã thật sự tổn thương em rất nặng nề, cho nên em muốn cùng anh chặt đứt hoàn toàn? Tâm Tâm, tỉnh lại để đánh anh mắng anh được không? Không cần phải nằm ở trên giường, không cần như vậy. . . . . ." Giọng của anh lại bắt đầu nghẹn ngào, "Tâm Tâm, không cần tàn nhẫn như vậy, không cần khi anh biết mình yêu em như vậy thì lại để cho anh mất em. Cả đời này, anh chỉ muốn yêu em, không cần bỏ lại anh. . . . . ."
Tôi có chút khiếp sợ, liền bay tới trước mặt Thuộc Đình, nói với anh: "Thuộc Đình, không cần như vậy, là người đàn ông khóc thật sự rất khó coi." Nhưng anh không nghe được, chỉ là vỗ về bụng của tôi, "Em xem, con của chúng ta đã lớn như vậy rồi, Y tá nói nó rất khỏe mạnh, nhưng nếu như em không tỉnh lại..., thì không đảm bảo giữ được con. Tâm Tâm, tỉnh lại được không? Chúng ta sẽ không ép buộc em, miễn là em tỉnh lại, em muốn như thế nào đều được, được không em. . . . . ." Anh bật khóc không ra tiếng.
Con của tôi? ! Tôi bỗng nhiên nghĩ đến tôi có côn rồi! Trời ạ, đã bao lâu rồi? Tôi đã quên nó bao lâu? Tôi muốn thấy cục cưng ở trong bụng đạp, tôi muốn nhìn nó được sinh ra, tôi muốn cùng nó mãi mãi một chỗ!
"Thuộc Đình. . . . . ." Tôi bật khóc. Khi bất lực người nghĩ đến đầu tiên không phải chính là người quan trọng nhất trong lòng sao? Tôi cũng bất lực. Tôi cũng không biết tôi nên làm cái gì bây giờ. Tôi không muốn lại du đãng, nhưng tôi không tìm thấy đường về nhà.
"Mau nhìn, Tâm Tâm có phản ứng rồi!" Cha nuôi bất ngờ chỉ vào màn hình máy theo dõi hô to.
"Thực sự, mau, mau gọi Bác sĩ!" Cha cũng hô lên.
"Bác sĩ, mau, con yêu của chúng ta có phản ứng rồi!"
". . . . . ."
Ông trời, con của tôi! Tôi vươn hai tay sờ bụng, khẽ động một cái, ah, đau quá. Nhưng khi hai tay phủ lên bụng cảm giác thật phong phú. Con của tôi vẫn còn! Anh thấy động tác của tôi, nhẹ nhàng đem tay tôi kéo về, nắm trong tay, trân trọng hôn xuống, "Tâm Tâm, cảm tạ ông trời, anh cuối cùng không có mất đi em." Anh bỗng nhiên rơi nước mắt, "Tâm Tâm, em thật sự mang thai con của chúng ta, anh muốn làm cha."
*****
Tôi cũng trở về thực tế, rút tay ra, "Anh trai, anh không bận? Công ty không có chuyện chứ? Công ty không có việc gì thì không cần đến trường sao? Còn có, Tiểu Bình đâu? Anh không sợ cô ta ghen sao?" Cổ họng của tôi có chút khàn khàn.
Anh nắm lại tay tôi, dùng miếng gạt bông thấm ướt môi của tôi, "Anh không bận, công ty đã không có việc gì rồi, em không biết em đã ngủ bao lâu rồi không?"
Thật sự là lâu rồi sao? Không thể nào. Phát hiện sự nghi ngờ của tôi, anh nói: "Ba tháng. Tâm Tâm, em làm anh sợ đến phát khiết, em có biết hay không khi em bị Kỷ Như Hàng ôm lên xe cứu thương thì anh đã sợ đến choáng váng, anh nghĩ lúc đó anh thật sự mất đi em rồi."
Ba tháng? Mất đi? Ông trời, tôi hồ đồ thật rồi, anh nói những thứ gì vậy? "Tâm Tâm, em thay anh chặn một viên đạn, hôn mê đến bây giờ. Cha mẹ của chú