XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/967 lượt.

n gàng, Lạc Trăn ngồi bên cửa sổ vương đầy những tia nắng. Ngủ liền hai ngày hai đêm, cuối cùng hôm nay cũng bị người ta lôi ra khỏi nhà đi ăn trưa.
“Không phải chỉ cảm cúm thôi à, sao trông mày tiều tụy thế hả.”
Lạc Trăn ôm hộp khăn giấy chùi nước mũi, “Chắc là viêm phổi.”
“Viêm phổi cái quái gì.” Liên Ân cười nạt.
“Trong phim truyền hình toàn diễn như vậy.”
“Bị thất tình, xe tưới đường xối vào mày cả một trận mưa, thế thì mới có thể bị viêm phổi.” Đang nói, Liên Ân đột nhiên đưa tay qua vỗ mạnh một cái lên vai Lạc Trăn, “Em gái, bạch mã nhà mày.”
Đầu Lạc Trăn suýt nữa thì bị vỗ dúi vào trong bát canh nóng.
“Chị cả, chị không thể nhẹ tay được à.” Vòng tay vuốt ra sau lưng.
“Này, bạch mã nhà mày kìa.” Liên Ân hất cằm.
“Gì mà ngựa đen ngựa trắng, ở đây không phải vườn thú đâu nhé.” Lạc Trăn phì cười, gọi người phục vụ vừa đi qua, “Phiền cậu, đổi cho tôi cái muôi lớn.”
Liên Ân bóp mặt Lạc Trăn hướng sang một phía nào đó, “Giả vờ giả vịt, tao thấy mày đang giả vờ đấy.”
Lạc Trăn nhíu mày, kéo tay Liên Ân xuống, “Đừng ồn nữa chị Liên.”
“Sao thế?” Liên Ân nhìn cô.
Vừa liếc nhanh qua bên đó…
Một đám người mặc Âu phục giày da đứng bên đường đối diện với cổng nhà hàng, cho dù rơi vào bất cứ tình huống nào, cho dù xung quanh có biết bao nhiêu người, bóng dáng tuấn tú thẳng tắp ấy mãi mãi vẫn là hình ảnh nổi bật nhất.
Đời người, có nơi nào mà chẳng tương phùng.
“Sao vậy?” Liên Ân không có được khứu giác nhạy bén như chó của Thẩm Hạ Thụy, nghi hoặc, chỉ có thể hỏi.
“Không có gì.” Lạc Trăn khẽ cười, vẻ mặt bỗng trở nên ngả ngớn, “Chị Liên, gần đây chắc chị phải bận lắm mới đúng, không phải thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt hả, sao lại rảnh rỗi hẹn em ra ngoài ăn cơm thế?”
Liên Ân nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoảnh đầu nghiền ngẫm Lạc Trăn, “Hai người —-”
“Chị Liên, em đọc thơ cho chị nghe nhé.”
Câu trả lời của Liên Ân rất thẳng thắn, “Mày cút đi.”
Lạc Trăn khẽ ho một tiếng, hắng giọng khàn khàn.
“Khí ngã khứ giả, tạc nhật chi nhật bất khả lưu, loạn ngã tâm giả, kim nhật chi nhật đa phiền ưu.” [1'>
Liên Ân cười nạt, “Mẹ nó, mày đọc thật đấy à, chúng ta đây mù chữ, nghe không hiểu.” Ngừng một lát, “Nghe có vẻ quen tai.”
“Của Lý Bạch.”
“Lý Bạch? Người anh em này thì tao biết! Tao nhớ ông ta tóc bạc trắng dài ba nghìn trượng mà, ha ha, có cá tính, có cá tính, tao thích.”
Khóe mắt Lạc Trăn giật giật mạnh mẽ, “Chị nào có mù chữ chứ.” Mà đúng là lưu manh.
Lạc Trăn đổi chỗ ngồi, quay lưng với cửa sổ kính, ánh dương chiếu lên lưng cô, chiếc áo T-shirt màu đen hấp nhiệt điên cuồng, Lạc Trăn mơ màng có cảm giác như bị thiêu đốt.
Ăn cơm xong bước ra ngoài, vừa đi đến đường lớn, nháy mắt đã trong thấy chiếc xe màu trắng đó, Lạc Trăn nhíu mày, nhìn về phía nhà hàng năm sao kia, anh ta vẫn chưa đi?
Lạc Trăn bỗng nhiên ghét cay ghét đắng loại tình cảnh này, thậm chí có phần chán chường mệt mỏi.
“Chị Liên, em ở ngã tư đằng kia đợi chị.” Vừa nói vừa lùi ra phía sau.
“Này! Xe đậu ở chỗ kia cơ mà!”
“Ăn xong tản bộ, mỗi năm tăng thọ.” Lạc Trăn chào Liên Ân theo lối quân đội của trẻ con, xoay người bước đi.
“Có bệnh hả.” Liên Ân bật cười, cũng không nói gì nữa, huýt sao đi về phía chiếc xe yêu dấu của mình, Audi R8 vừa đổi, tuần trước Thẩm Hạ Thụy có ý đồ mượn xe, nhưng con nhóc này không tin tưởng được, lái xe bạt mạng, để chú xe yêu dấu sống đến trăm tuổi vẫn phải chọn làm tổn thương tình nghĩa chị em, đang nghĩ xem làm thế nào để tăng mức độ thương tổn lên đến cao nhất.
“Liên tiểu thư.” Giọng nói nhàn tản cất lên, đạm nhạt lễ độ.
Liên Ân dừng bước, “—- Mạc tiên sinh?”
Mạc Hoành khẽ đóng cửa xe, nhìn về một nơi nào đó trên con đường, hơi liếm môi, dứt khoát lên tiếng, “Liên tiểu thư, có thể phiền tiểu thư bớt chút thời gian.”
Phản ứng đầu tiên của Liên Ân là quay đầu nhìn Lạc Trăn, hai tay đút túi quần nhàn nhã tự tại đã đi được khá xa. “Được.”
—-***—-
[1'> Được trích từ bài “Tuyên Châu Tạ Diễu lâu tiễn biệt Hiệu thư thúc Vân” của nhà thơ Lý Bạch.
Dịch nghĩa:
Người bỏ ta đi mất,
Ngày hôm qua không thể giữ lại.
Người làm loạn tâm ta,
Ngày hôm nay thật lắm ưu phiền.
[…'>
Dịch thơ (Người dịch: Thiềng Đức)
Thúc Vân sao nở bỏ ta
Làm sao giữ được ngày qua ngày chờ
Lòng ta thêm rối tơ vò
Bao nhiêu phiền muộn vẩn vơ chất đầy
[…'>
Ở trên chỉ trích bản dịch của 4 câu thơ trong cả bài thơ.






Lần đầu tiên Lạc Trăn gặp Thang Kiến Vũ, thành thật mà nói, cảm thấy chẳng ra sao cả, Lạc Trăn mơ hồ cảm giác người nọ không phải là người tốt.
“A Vũ, lại đây, Lạc Trăn – ân nhân cứu mạng anh cứ muốn gặp đó, thỉnh an đi kìa.”
“Lạc tiểu thư, nghe danh không bằng gặp mặt.” Thang Kiến Vũ mỉm cười chìa tay về phía cô.
Lạc Trăn rút tay trong túi quần ra, bắt tay lại, “Thang tiên sinh, ha ha, nào có, gặp mặt không bằng nghe danh mà.”
Thang Kiến Vũ ngẩn người, bị cô chọc cười, “Sớm đã nghe danh Lạc tiểu thư có tài ăn nói, hôm nay gặp mặt,