80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Tác giả: Jassica

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/460 lượt.

ến vậy?
Cô tiếp tục giãy chết: “Em đói bụng, bữa sáng anh muốn ăn món Trung Quốc hay món Tây?”.
Chung Thụy nhìn chằm chằm Tiêu Tiêu, nở nụ cười: “Không quan trọng, có thể lấp đầy bụng là được… Đương nhiên, anh muốn ăn em hơn!”.
Tiêu Tiêu che ngực trèo xuống giường, nhỏ giọng nói thầm: “Bây giờ trên người em toàn là mùi rượu, môt chút cũng không ngon”.
Quả thật cả đêm qua, chai rượu kia rơi vãi trên người cô và Chung Thụy không ít, toàn thân hai người toàn là mùi cồn lên men.
“Không có gì đâu, tắm xong sẽ ăn ngon ngay thôi” Chung Thụy túm cô đến phòng tắm, thuận tay giúp Tiêu Tiêu “Rửa, rửa”, từ từ đi xuống cái miệng ở bên dưới ( tác giả quá đáng *đỏ mặt*).
Tiêu Tiêu được tắm táp đến nỗi sắp ngất đi, toàn thân vô lực, bị Chung Thụy ôm vào trong ngực cho ăn sáng, rồi lại mơ mơ hồ hồ được Chung Thụy khiêng lên giường.
Sau đó, Tiêu Tiêu buồn bực.
Cô kéo kéo sợi dây trên cánh tay, nhíu mày nhìn về phía Chung Thụy: “Không nên ăn miếng trả miếng như vậy, với phụ nữ phải dịu dàng một chút”.
Chung Thụy thuận tay kéo luôn chiếc áo ngủ trên người Tiêu Tiêu ra, mím môi cười: “Anh đã rất dịu dàng rồi, hay ý em là muốn anh thô lỗ một chút?”.
Tiêu Tiêu lập tức lắc đầu, cô rất sợ sẽ chọc vào Chung Thụy, sáng mai mình đừng nghĩ tới việc đứng lên.
“Hít sâu, sau đó thả lỏng”. Chung Thụy nghiêng người nằm gần thân thể của cô, giống như ảo thuật bỗng nhiên biến ra một chiếc… Lông chim!
Tiêu Tiêu trừng lớn mắt, nghĩ chính mình nhìn nhầm rồi: “Đây là cái gì?”.
“Vật đi kèm trên một bộ quần áo của anh, vừa mới tháo xuống thôi, rất có chỗ hữu dụng” Hai ngón tay Chung Thụy kẹp lấy chiếc lông chim quay ngang quay dọc, cườm tủm tỉm mà quét về phía cô đang trần trụi.
Tiêu Tiêu co rúm lại một chút, sẽ không giống như suy nghĩ của cô chứ hả…
“Đừng, em sợ… A… A…đừng mà”.
Cô xoay tới xoay lui, ý đồ muốn né tránh chiếc lông chim đang chạy loạn trên người mình. Nhưng cô bị trói thế kia, chỉ có thể hoạt động trong phạm vi nhỏ, căn bản không tránh khỏi.
Tiêu Tiêu muốn khóc, biết rõ cô sợ ngứa nhất, Chung Thụy lại có thể bày ra trò này để tra tấn mình!
“Đừng mà… Lấy ra đi! Ô ô ô…”.
Chung Thụy biết cô sợ ngứa, nhưng không biết Tiêu Tiêu lại có phản ứng lớn như vậy.
Đối với người nghẹn cả đêm mà nói, tiếng kêu của Tiêu Tiêu thật sự rất… Chọc ghẹo người.
Anh sờ sờ cằm, nhìn hai mắt ướt át của Tiêu Tiêu, cô thở phì phò, ngực phập phồng, lại né tránh hướng của lông chim, cong người lắc mông, cái mông ngẫu nhiên vểnh lên, tư thế đáng yêu làm cho người ta nhịn không được muốn khi dễ.
“Ô ô… anh bỏ qua cho em đi … Em sai rồi, ừm, thật sự sai rồi, a, sai rồi…”.
Tiêu Tiêu lẩm bẩm mà cầu xin, bên trong còn kèm theo tiếng rên rỉ làm cho lòng người ngứa ngáy.
Chung Thụy còn chưa chơi đủ, đã bị tiếng rên rỉ đứt quãng của Tiêu Tiêu Tiêu chọc, không thể không dừng tay.
Cảm giác được xúc cảm của cô so với quá khứ càng mẫn cảm và chặt chẽ hơn, anh thoải mái mà than nhẹ một tiếng, rốt cuộc đem lông chim vứt sang một bên, hung hăng tiến lên, lại không quên hỏi cô: “Biết sai rồi à?”.
Tiêu Tiêu gật đầu như giã tỏi: “Ừm, em sai rồi, đảm bảo lần sau sẽ không làm vậy nữa”.
“Còn có lần sau?” Chung Thụy hung dữ che lấp đôi môi của cô, chỉ nghe thấy tiếng trả lời lầm bầm của Tiêu Tiêu.
Đầu óc Tiêu Tiêu hỗn loạn, dù sao cô cũng cảm thấy có gì đó không đúng.
Rõ ràng tối hôm qua là cô khởi binh hỏi tội, sao lại biến thành chính mình phạm lỗi rồi lại bị phạt?
Nhưng không đợi Tiêu Tiêu nghĩ xong, thì cô đã bị Chung Thụy cuốn vào một vòng lửa nóng mới, đã sớm đem một chút trấn tĩnh còn lại trong đầu quăng đến quốc gia nào đó…
Sáng sớm ngày hôm sau, Tiêu Tiêu bị tiếng chuông cửa dồn dập cùng với âm thanh rung rung của di động làm cho bừng tỉnh.
Cô đỡ thắt lưng đứng lên, ngày hôm qua bị Chung Thụy giày vò thái quá, trừ bỏ ăn cơm, gần như tất cả thời gian còn lại đều sử dụng ở trên giường.
Không thể không nói, người nào đó nghẹn quá lâu, căn bản sẽ đòi về hơn gấp đôi đó.
Tiêu Tiêu mở chiếc di động sắp hỏng tới nơi, cư nhiên có hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, có thể thấy được cô mệt thành bộ dạng nào rồi, thậm chí không nghe thấy bất kỳ thanh âm nào cả.
Một đống số điện thoại xa lạ, xen lẫn trong đó là A Sâm, cô vội vàng bấm nút gọi.
“Anh Sâm, có chuyện gì không?”.
Vừa dứt lời, chợt nghe thấy bên kia một mảnh ồn ào, gần như không nghe rõ tiếng nói của A Sâm.
“Em đừng mở cửa, cũng không nên đứng gần cửa sổ. Chuyện em ở nhà của Chung Thụy, không biết bị ai phát hiện, chụp hình đăng lên mạng, ngay cả anh cũng bị chơi một vố trở tay không kịp, hoàn toàn không áp chế được truyền thông…”.
Hình như anh đang chạy trên đường, trong giọng nói còn mang theo tiếng thở gấp, còn có vẻ nóng nảy nói không nên lời.
“Em ở trong nhà đi, đừng có ra ngoài đấy, bảo an ở tiểu khu của Chung Thụy đã được điều động đi chặn phóng viên rồi” Ngừng một chút, A Sâm than thở bổ sung: “Em phải chuẩn bị tâm lý, fan của Chung Thụy rất nhiều, hướng đi của dư luận bao giờ cũng trái với sự thật, nói em tự ngu