Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Tác giả: Jassica

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/565 lượt.

Tiêu phỏng chừng là không nghe được đoạn sau, cũng không ngoảnh đầu đi chỗ khác, mà là lao tới ngay lập tức.
Chung Thụy đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, nhìn thấy hai mắt Tiêu Tiêu đỏ hồng, vừa rồi khóc dữ dội quá mà, bây giờ thì bắt đầu ngượng ngùng, ánh mắt né tránh, không khỏi buồn cười: “ Nhìn em khóc, người không biết chuyện còn tưởng chúng ta sắp sinh li tử biệt đó…”
Vẻ mặt của Tiêu Tiêu trắng bệch, vội vàng che miệng anh lại, không vui mà nhíu mày: “ Nói bừa cái gì đó, anh không có việc gì là tốt rồi”
Nhìn thấy băng vải trên người Chung Thụy, cô lại lo lắng mà hỏi lại: “ Thật sự không có việc gì chứ?”
Chung Thụy không biết làm sao, đành cầm lấy tay Tiêu Tiêu đặt trước ngực mình: “ Nếu không tự em kiểm đi, rốt cuộc anh có bị thương nặng không?”
Tiêu Tiêu sửng sốt, thấy anh còn có tâm trạng để đùa giỡn, vết thương chắc là không nặng lắm, lúc này cô mới yên tâm
Trong phút chốc sự lo lắng cùng sợ hãi suốt dọc đường từ đáy lòng dâng lên, cô cắn môi dưới, nước mắt không nhịn được lại bắt đầu chảy xuống ào ào.
Chung Thụy cười khổ: “ Sao lại khóc nữa rồi?”
Cánh tay dài của anh duỗi ra, ôm Tiêu Tiêu vào lòng, không biết làm sao để an ủi cô nữa, chỉ có thể than nhẹ một tiếng: “ Đừng khóc”
Chung Thụy cúi đầu, nhìn Tiêu Tiêu đang khóc to trong lòng mình.
Cô đúng là rất lo lắng, trên đường đến bệnh viện không biết cô kinh hồn bạt vía như thế nào đâu, cũng tại Ben không nói rõ ràng, làm hại cô lo lắng suốt dọc đường.
Chung Thụy cúi người hôn lên mặt Tiêu Tiêu một cái, rồi lại hôn mắt của cô, nhìn thấy hai mắt cô ướt sũng ngập tràn mê mang mờ mịt, nụ hôn lơ đãng mà dừng lại ở môi cô.
Tiêu Tiêu nghĩ tới ở đây là bệnh viện, bất cứ lúc nào cũng sẽ có người đi vào phòng bệnh, không khỏi kinh hãi, định đưa tay đẩy anh ra
Nhưng bên tai lại nghe thấy anh buồn bực hừ một tiếng, lại nghĩ tới vết thương trên ngực anh, Tiêu Tiêu không dám dùng sức nữa, ngược lại càng bị ôm chặt, nụ hôn nhợt nhạt ban đầu càng trở nên nồng cháy hơn.
Đôi môi càng ngày càng nóng, hơi thở của Chung Thụy gần trong gang tấc, làm cho Tiêu Tiêu thở phì phò, nhịn không được rên nhẹ hai tiếng.
Ngay sau đó chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, cô bị Chung Thụy ép vào góc giường bệnh, làm cô sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Đáng tiếc đôi môi của cô đã bị Chung Thụy ngăn lại, chỉ có thể “ Ô, ô” hai tiếng tỏ vẻ kháng nghị.
Tiêu Tiêu bị Chung Thụy hôn đến nỗi đầu óc mê man, không biết lúc này mình đang ở đâu, bỗng nhiên nghe thấy tiếng mở cửa phòng bệnh, rồi lại có tiếng người xin lỗi: “ Thật xin lỗi, làm phiền hai vị rồi…”
Cô giật nảy mình, lấy chăn che mặt lại, khi ngẩng đầu lên thì thấy người đang đứng cạnh cửa là Ben, người đại diện của Chung Thụy
Chỉ thấy Ben tựa tiếu phi tiếu mà nhìn bọn họ một cái, xoay người thấp giọng nói vài câu với y tá vừa thay ca đang định bước vào , định bụng sẽ đẩy cô ta đi trước.
“ A___” Tiêu Tiêu lúng túng từ trên giường đứng lên, không cẩn thận mắc cá chân bị vấp phải cái chăn, đầu sắp đụng vào sàn nhà.
May mắn thay Chung Thụy nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cô từ phía sau, lúc này mới giúp cô tránh được thảm kịch mặt mày biến dạng.
Tiêu Tiêu hoảng hồn vẫn chưa bình tĩnh lại, phân nửa cơ thể nhoài ra ngoài giường bệnh, còn cánh tay của Chung Thụy thì đang vắt ngang trước ngực cô.
Nhưng mà bàn tay này, lại đúng lúc nắm lấy cái mềm mại trước ngực cô.
Tiêu Tiêu đanh mặt ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy Ben đã đuổi khéo y tá đi, đứng ở cửa trợn mắt há mồm mà nhìn về phía bên này.
Cô lúng túng muốn độn thổ cho xong, vừa nãy hận không thể ngã luôn trên mặt đất cho rồi.






Đại Thần Thổ Lộ
Ben im lặng lẩm bẩm “ Phi lễ chớ nhìn”, lén lút dùng ánh mắt ra hiệu Chung Thụy, ý bảo anh giải quyết mọi chuyện cho tốt đi, kẻo lại giận dỗi với Tiêu Tiêu mãi thì phiền lắm.
Chẳng qua nhìn dáng vẻ nóng bỏng của hai người ở trong phòng bệnh, đoán chừng vấn đề cũng không còn to tát gì nữa.
Chung Thụy lại càng thêm hăng hái, rất dụng tâm mà dỗ dành, thì làm sao Tiêu Tiêu chống đỡ cho được?
Ben đóng cửa phòng lại cẩn thận, rồi căn dặn vệ sĩ phải canh gác thật nghiêm ngặt tất cả những nơi gần đây, tạm thời không cho bất kì người nào đi vào.
Cái cảm giác đầu nặng hơn chân, thật đúng là rất khó chịu, Tiêu Tiêu sắp hôn mê rồi.
Chung Thụy nhìn thấy cô nhăn nhó mặt mày, khó chịu nói không nên lời, cũng không nói giỡn nữa, anh liền dùng sức đỡ Tiêu Tiêu ngồi trở lại giường.
“ A…” Tiêu Tiêu ngượng ngùng mà cúi đầu, vừa rồi Chung Thụy chạm vào cái mềm mại trước ngực cô, lòng bàn tay của anh có dùng một chút lực, giống như là vân vê một cái, làm cô nhịn không được rên nhẹ thành tiếng, lúc khôi phục lại tinh thần, cô hận không thể cắn đứt môi mình.
Bị người ta làm bậy đến nỗi rên thành tiếng, bây giờ cô cực kì xấu hổ!
Tiêu Tiêu quay đầu lại, đang chuẩn bị lên tiếng hỏi thăm rồi chuồn đi cho lẹ.
Lần này đến thăm bệnh, cô rõ là mất mặt đến nỗi không dám về nhà…
Nhưng do cô xoay