Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.

còn cảm thấy phiền toái nữa sao?”
Mạc Ninh đành ở giữa làm người hoà giải, kế tiếp, Lí Hàm từng câu từng chữ rành rọt kể lại mọi chuyện, kể cả chuyện cô dùng thủ đoạn cao minh nào vào được công ty Hà Nguyên, đến chuyện vướng phải bao nhiêu cản trở, cuối cùng không thu được kết quả gì. Mạc Ninh một tay nắm chặt trên bàn, chăm chú quan sát biểu hiện của Lí Hàm, trên mặt là một loại hưng phấn khiến cô cảm thấy quen thuộc, phảng phất không lâu trước, bản thân cô cũng đã từng nhiệt huyết như vậy.
Cuối cùng, chủ biên Lí nổi giận đùng đùng, thẳng tay mắng Lí Hàm làm loạn, Lí Hàm cũng không vừa cãi lại, cũng không muốn buông tha, chỉ nói muốn tiếp tục điều tra. Mạc Ninh cuối cùng nói với Lí Hàm “Trong khi em đi điều tra, điều khó khăn nhất em gặp phải là gì?”
Lí Hàm không chút do dự nói “Không khai thác được gì từ người đứng đầu, người dưới thì không dám nói, có nói cũng không có gì rõ ràng.”
Mạc Ninh nói “Đúng thế, em đi nằm vùng điều tra nhiều lắm cũng chỉ là một nhân viên bình thường, nếu không phải yêu cầu công việc, em cũng không có cách nào tiếp xúc được tầng trên, em chắc cũng biết, em nhiều lắm cũng chỉ có thể tìm chút thông từ bát quái của những nhân viên như em, em cho rằng những thông tin đó có thể tạo thành một bài báo được sao?”
“Em vẫn đang từ từ điều tra.” Lo lắng của Lí Hàm trong nháy mắt hiện lên.
Mạc Ninh cười ôn hoà “Từ từ điều tra… bất luận là một xí nghiệp lớn hay nhỏ, chuyện thăng chức đối với một người bình thường là điều không dễ, em đang ở tầng thấp nhất, em cảm thấy bản thân em phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể có một vị trí trọng yếu trong công ty đó? Nói xong cô vỗ vai Lí hàm nói “Vô Gian Đạo” nhiều lắm cũng chỉ là trong phim truyền hình thôi, xã hội này không phải như thế, còn có nhiều thứ đáng để em đưa tin phát hiện, không cần phải quá cố chấp.”
Lí Hàm đã bị thuyết phục thành công, Mạc Ninh lại không thành công thuyết phục bản thân. Công ty Hà Nguyên sao lại phòng thủ vững chắc như thế, không lẽ đằng sau chuyện tự sát, căn bản không phải là chuyện ngoài ý muốn?
Buổi chiều có mấy cuộc họp báo, viết xong hai bản thảo. Đi ra khỏi toà soạn mới phát hiện trời đột nhiên đổ mưa, bên ngoài không khí đặc biệt mát mẻ. Mach Ninh cầm điện thoại xem xét, thấy có ba cuộc gọi nhớ, là Hứa Thư Hoài, anh đã lâu không liên lạc với cô. Mạc Ninh có chút ngoài ý muốn, gọi điện trở lại, đối phương rất nhanh nhận điện, mở miệng hỏi “Tan làm rồi sao?”
Mạc Ninh “Ừ” một tiếng.
Một giây sau, một chiếc xe thể thao rẽ mưa đi đến, tốc độ quá nhanh khiến nước trên mặt đất bị bắn lên cao. Dừng lại trước bậc thang trước cửa toà soạn, cửa xe vừa mở ra, một người từ trên xe mở ô bước xuống, đúng là Hứa Thư Hoài.
Thẳng thắn mà nói, một giây này, tâm trạng lạnh giá của Mạc Ninh đột nhiên có một chút ấm áp. Hữa Thư Hoài không tắt điện thoại, giọng nói trong điện thoại truyền đến “Hôm nay cũng không thể tính là không may, ít nhất cũng nhận được điện của em.”
Mạc Ninh gấp điện thoại lại.
Hứa Thư Hoài chạy đến trước mặt cô, anh giống như đã hoàn toàn không còn khúc mắc, cười trong sáng, dịu dàng nói “Đi thôi, anh mời em ăn cơm.”
Mạc Ninh khẽ giật mình, bị anh kéo vào trong ô, bước vào màn mưa.
Mưa càng lúc càng lớn, Hứa Thư Hoài một mực nói sắp xếp của mình, cảm giác ấm áp vừa dâng lên của Mạc Ninh phút chốc tan biến. Cô không muốn trả lời, cho đến khi Hứa Thư Hoài mở miệng hỏi: “Em gần đây thế nào?”
Cô ngẩng đầu, vừa định tuỳ tiện trả lời qua loa lại bị Hứa Thư Hoài xem vào “Anh nghe nói toà soạn em với cục thuế liên kết tạo thành một buổi họp mặt. Chủ đề hay những luận điệu cũ rích. Em có đến dự không?”
Mạc Ninh nói “Không đi.” Sau đó bắt đầu cân nhắc làm thế nào để cự tuyệt bữa cơm của anh.
Hứa Thư Hoài còn đang nói, Mạc Ninh biết rõ anh là đang cố gắng tạo không khí vui vẻ, anh cũng muốn làm quan hệ hai người trở lại như trước, có điều, loại tình cảm này, biến đổi chính là biến đổi, dù có tăng bao nhiêu chất bảo quản, cũng không thể cứu vãn được.
Qua thêm mười phút, điện thoại Mạc Ninh vang lên, nhận điện, là tiếng của Chu Nhất Nặc “Bạn yêu à, mưa to lắm, bạn có mang ô không?”
“Không có.” Mạc Ninh nói.
“A, bạn đây cũng không mang.”
“Cậu ở chỗ nào?”
“Vừa đi về, đang ở dưới tầng công ty, nhiều người đợi xe quá, mình không chen được.” Chu Nhất Nặc buồn bực nói.
Mạc Ninh cảm thấy vui vẻ, nổi lên một kế nói “Vậy cậu đứng im đó, mình đến đón cậu.”
“Cậu có xe?” Chu Nhất Nặc hỏi.
“Có lái xe.” Mạc Ninh che điện thoại, quay qua nói với Hứa Thư Hoài “Chu Nhất Nặc không gọi được xe, có thể đi đón cô ấy không?”
Hứa Thư Hoài, Mạc Ninh, Chu Nhất Nặc và Tô Dã NGhị là bạn học cùng trường, Chu Nhất Nặc và anh cũng biết nhau. Mạc Ninh đã nói thế không lẽ anh lại cự tuyệt. Nghĩ cũng không dám nghĩ, anh nói “Được, cô ấy ở đâu?”
Mạc Ninh quay lại tiếp tục nói với Chu Nhất Nặc “Cậu ở chỗ nào?”
“Tập đoàn Vincent.”
Mạc Ninh kinh ngạc hỏi “Cậu ở đó làm gì?”
“A, hôm qua mình quên nói với cậu, giờ mình đã ở dưới cờ công ty Vinventm mình làm ở phòng đón


XtGem Forum catalog