Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1155 lượt.

ng cười nói, là nụ cười khó nghe của Phó Tịch Nhan. Nhìn thấy Trương Kiệt Chí đứng tại bàn làm việc của cô ta, hai người đang vui vẻ nói chuyện, Mạc Ninh không muốn quan tâm, kéo ghế ngồi xuống bàn làm việc của mình, cầm mấy tờ báo trên bàn, mở máy tính.
Trang đầu tiên chính là bản thảo của cô “Hà Nguyên, còn muốn che dấu bao lâu nữa?”.
Trong lòng xuất hiện một chút vui sướng, Mạc Ninh lật đến trang, lúc này mới phát hiện bản thảo của mình chiếm hết một trang lớn, đối với.“Nhà quan sát kinh tế” mà nói, chuyện này chỉ xảy ra với một bản thảo công bố một tin tức cực kỳ trọng đại.
Cẩn thận nhìn qua một lượt, cũng không có gì thay đổi lắm, nhìn thấy bức ảnh “chữ ký” kia cô cảm thấy vui vẻ, lại bắt đầu chú ý đến nhưng tin tức khác. Đúng lúc này, tiếng cười bên Phó Tịch Nhan cùng Trương Kiệt Chí dừng lại, Trương Kiệt Chí có chút lưu luyến không muốn dời đi, trước khi đi còn bày ra bộ mặt ý vị thâm trầm nhìn lướt qua Mạc Ninh.
Đến tận trưa có rất nhiều cuộc họp báo, mười giờ hơn Mạc Ninh chạy đến cuộc họp của phòng tuyên truyền, bởi vì trực tiếp phụ thuộc vào công ty nên Mạc Ninh không mở điện thaọi, đến khi họp xong mở điện thoại ra mới phát hiện có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, hơn nữa hầu hết toàn là số cô lạ, đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi đến.
Là Tổng biên tập, ông đang đi công tác ở xa, Mạc Ninh nghi ngờ nhấc máy, còn chưa mở miệng, bên kia đã truyền đến tiếng nói.“Bản thảo về công ty Hà Nguyên là cô viết?”.
Mạc Ninh khó hiểu “Vâng” một tiếng.
“Sao không báo với tôi một câu? Vương Lam đã xem bản thảo chưa?”.
“Vương chủ nghiệm nói có thể đăng”.
“Tôi hỏi cô để anh ta đọc bản thảo sao?”. Lý tổng biên hỏi.
Mạc Ninh thành thật nói.“Không có”.
Vừa dứt lời, giọng nói tức giận của Lý tổng biên tập truyền đến “Loạn rồi. Không chịu trách nhiệm, mấy người muốn làm loạn chỗ này sao?”.
Mạc Ninh đã đi ra khỏi toà nhà, vẫn chưa hiểu vì sao tổng biên tập lại tức giận.“Hôm nay tôi sẽ trở về, cô… không được hành động thiếu suyu nghĩ, bất cứ chuyện gì cũng phải đợi tôi trở về rồi nói tiếp”.
Mạc Ninh nghe tổng biên tập nói thế, trong lòng dâng lên một chút lo lắng bất an hỏi “Cuối cùng là có chuyện gì vậy, tổng biên?”.
Lý tổng biên giận dữ nói “Bản thảo trang nhất này… ai… Cô chính là quá sơ suất”






Trở lại tòa soạn báo đã là buổi chiều, mở máy tính, tin tức bên trong đã muốn nổ tung, Mạc Ninh tâm hoảng hốt, thiếu chút nữa nghĩ đến việc này là do chuyện của chính mình mà nổ tung, kéo kéo xuống dưới nhìn, đọc tin tức mới biết được nguyên lai không phải nói chính mình .
Vừa thả lỏng, nháy mắt lại nhìn thấy một bức ảnh chung vô vùng hài hòa được nhắc tới trong bài.
Là ảnh chụp Cố Chuẩn cùng Tạ Linh đang cùng nhau nâng chén chúc mừng ở tiệc rượu, hai người đều cười rạng rỡ, độ cong của nụ cười đều thực giống nhau. Từng dòng đối thoại phía dưới đều đang nói về chuyện xưa của hai người.
Cố Chuẩn và Tạ Linh đã từng có một thời gian yêu nhau; Thần Thị thật sự là do Cố Chuẩn và Tạ Linh của Hoa Long hợp tác phát triển; Tạ Linh thực si tình, rất nhiều lần trước công chúng đều không chút nào che giấu tình yêu đối với Cố Chuẩn; Hai người này đến độ cùng đi Thượng Hải công tác, phòng khách sạn lại ở cạnh nhau…
Mạc Ninh buông xuống con chuột, hô hấp thật sâu, dựa vào sau ghế, không biết vì sao, bình thường tuyệt không để ý giống hôm nay, bởi vì thấy Cố Chuẩn và Tạ Linh chụp ảnh chung mà hậm hực.
Mạc Ninh không rõ: “Tôi… đã phạm phải sai lầm gì?”.
Vương Lam thanh sắc câu lệ (nghiêm túc, nghiêm khắc): “Bản thảo của cô không có một chứng có nào là xác thực cả, cô căn cứ vào nhân chứng tên Nhạc Dung, tất cả hồ sơ nhân sự của công ty Hà Nguyên đều không ai có cái tên này, còn có bốn mươi sáu chữ ký với cái người chết tên Vương Lộ…”. Nói đến đây, chủ nhiệm dường như không thể tiếp tục nói, mặt tức giận đến trắng bệch, nói: “Bây giờ người ta muốn tố cáo chúng ta tội vi phạm, cố vấn pháp luật của bọn họ trực tiếp gọi điện đến thông báo, ban tuyên truyền tỉnh ủy tuyên đã hỏi trực tiếp vấn đề này, cô nói xem, cô tính làm sao bây giờ?”.
Này không thể nghi ngờ là sấm sét giữa trời quang, Mạc Ninh trong phút chốc bị chấn động, sắc mặt trắng bệch, hai chân của cô giống như không thể đứng thẳng chống đỡ được, cô có chút suy yếu đỡ lấy ghế trước mặt, dựa thế ngồi xuống.
Vương Lam càng tức giận hơn, bởi vì Lí tổng biên không ở đây, cho nên sự cố tin tức lớn này, hắn phải chịu gánh vác trách nhiệm lớn nhất. Chẳng hạn bọn họ bây giờ là đơn vị thuộc quyền quản lý của Ban tuyên truyền, chỉ cần công ty Hà Nguyên không từ bỏ việc khởi tố, như vậy, là người trực tiếp chịu trách nhiệm, hình thức xử phạt nhẹ nhất đối với Vương Lam cũng là bị khai trừ. Từ phóng viên đến biên tập, làm mười mấy năm mới lên tới chức chủ nhiệm, tiền lương cùng phúc lợi thật vất vả mới có khởi sắc, lại vì cô mà mang tội danh bị khai trừ, hắn làm sao có thể không tức giận cho được?
Xua đi cảm xúc sắp không chịu nổi, Vương Lam vẫn còn lý trí chỉ vào cánh cử


Old school Easter eggs.