Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1138 lượt.

y lấy chìa khoá xe từ trong áo khoác ra, đưa cho Mạc Ninh nói.“Xe anh dừng ở phía sau, em đi qua đó lái đến đây”.
Trên mặt Mạc Ninh lộ ra thần sắc không đồng ý, Cố Chuẩn lại chăm chú nhìn cô, chặn lại lời cô đang muốn nói “Lúc này không thể gọi xe, em cũng không thể cõng anh ta được”.
Suy nghĩ một chút, Mạc Ninh nhận lấy chìa khóa xe, mắt còn nhìn người đang nằm yên trên đất, xoay người rời đi.
Mạc Ninh đã đi xa, Cố Chuẩn mới chậm rãi ngồi xổm xuống nói “Nếu Khâu tiên sinh thật sự không thể tự đứng lên được, lưng của tôi cũng không ngại…”.
“Không cần”. Khâu Tuân cuối cùng không thể nhịn được, mở mắt, trên mặt không một chút biểu lộ, hai tay chống xuống, xiêu vẹo đứng lên.
Hai tay Cố Chuẩn đút vào trong túi, đột nhiên cười nói.“Khâu tiên sinh cũng thích chơi trò này sao”. Dừng một chút, ngữ khí của anh trầm thấp hơn “Rất hiếm gặp”.
Đầu Khâu Tuân vẫn còn đau, cơ thể cũng lâng lâng, nhưng trực giác vẫn cảm thấy Cố Chuẩn là một người rất khó đối phó, cũng không cần tốn công vòng vo nói chuyện với anh, làm bộ nghe không hiểu ý tứ của anh nói “Cảm ơn đã động viên”.
Lúc Mạc Ninh lái xe đến, hai người đàn ông đang đứng yên nhìn nhau. Lái xe đến gần, Mạc Ninh xuống xe, nhìn thấy Khâu Tuân đang đứng ngay ngắn, có chút kinh ngạc hỏi.“Tỉnh rồi sao?”.
Khâu Tuân đáp.“Trên đất rất mát, cũng đã tỉnh nhiều rồi”.
Mạc Ninh tức giận nói.“Ngày mai nếu anh không ốm thì tên của tôi sẽ viết ngược lại”.
Khâu Tân cười ngây ngô.“Cô quan tâm tôi sẽ ốm”.
Qua một chút, Cố Chuẩn mở cửa bên ghế lái, trực tiếp ngồi xuống. Khâu Tuân mở cửa sau, chân phải đá chân trái lên xe, Mạc Ninh lập tức đỡ anh ta, vẫn không thể để đầu anh ta bị va được.
“Anh cẩn thận một chút được không”. Mạc Ninh tức giận nói. Đành phải dìu anh ta lên xe, sau đó ngồi luôn ở ghế sau.
Khâu Tuân lẩm bẩm nói.“Nếu không say rượu ai muốn trán bị đập vào thành xe chứ”.
Lời vừa dứt Cố Chuẩn đã khởi động xe, tốc độ rất nhanh, ghế sau rung lên. Khâu Tuân sung sướng, Mạc Ninh lại cảm thấy không thoải mái.
Cô chỉ sợ phát sinh tình huống gì đó, chăm sóc một người say rượu, dù có chú ý đến hình tượng đúng mực hay không thì vẫn nên cẩn thận. Sự cẩn thận này nếu để người thường trông thấy sẽ hiểu lầm cũng chẳng sao, sợ là bị người quen trông thấy thôi. Cô lại không thể bỏ mặc Khâu Tuân, cũng không thể đầu này dỗ dành Khâu Tuân, đầu kia lại giải thích với Cố Chuẩn.
Huống hồ… Quan hệ của cô vào Cố Chuẩn còn mập mờ, giải thích thế nào? Dùng thân phận và lập trường gì để giải thích đây?
Còn nữa, Cô vốn chờ Cố Chuẩn chính miệng nói với cô “Về với anh” hay là “anh yêu em” hay là “gả cho anh”, nhưng dưới tình huống hỗn loạn và phức tạp này, cô sao có thể hi vọng anh sẽ nói những lời đó đây?
Nghĩ đến đây, Mạc Ninh cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Làm bộ lơ đang nhìn kính chiếu hậu, lại nhìn không ra biểu hiện của Cố Chuẩn. Bên cạnh Khâu Tuân vẫn đang ấp úng niệm niệm gì đó, tâm tư Mạc Ninh từ từ nhẹ nhàng dần.
Rạng sáng ở Bắc Kinh, đường đã rất đông đúc. Vì Cố Chuẩn mới tới Bắc Kinh nên phương hướng cũng chưa quen thuộc, nhưng vẫn rất nhanh đến được đích.
Sau khi xuống xe, Mạc Ninh lấy hết dũng khí gõ cửa kính xe của Cố Chuẩn, tiếng nói trong gió lọt vào tai Cố Chuẩn “Anh về trước đi, ngày mai còn phải làm việc, em sẽ tìm anh”.
Ánh mắt Cố Chuẩn trầm xuống, bị đêm che đi, Mạc Ninh không nhìn thấy, nhưng cô nghe được giọng nói lạnh lùng và kiên định của anh.“Anh sẽ ở đây đợi em”.
Những lời này, Mạc Ninh đột nhiên ý thức được, Cố Chuẩn có lẽ đã giận thật sự, hơn nữa, cơn giận này không phải giận bình thường.
Quả thật, ý của anh cô có thể hiểu. Từ khi anh đặt cô lên trên cánh cửa ở nhà cô đã hiểu rõ lòng anh. Anh không phải người có thể thể hiện tình cảm ra ngoài, hoặc là anh không phải là người có thể biểu đạt sự yêu mến ra ngoài, có thể anh dùng sức và sự bá đạo, dùng phương thức yêu mến đối phương của anh nói cho cô biết… anh để ý cô, mười phần để ý cô.
Cho dù có qua hơn nửa năm, vì trong lòng cô cũng thế.
Bọn họ đều giống nhau.
Khâu Tuân không lăn qua lăn lại lâu nữa, vào phòng đã biết điều hơn. Cầm quần áo đi vào phòng tắm, mở nước ấm nói với Mạc Ninh.“Cô về đi, tôi có thể tự lo cho mình”.
Mạc Ninh xác định anh đã tỉnh hơn nửa, trong lòng lại nhớ Cố Chuẩn, cũng không khác khí, đơn giản dặn dò vài câu sau đó rời đi.
Tiếng đóng cửa vang lên, tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng, Khâu Tuân áp lực đánh một quyền lên tường nhà tắm. Nếu như hôm nay có thể dùng một tự để hình dung, anh sẽ chọn từ này – sỉ nhục.
Sỉ nhục, bởi vì mình lại giả bộ ngây ngô muốn tranh giành, sỉ nhục vì những khi ở bên cô lúc trước, tự cho rằng cô đã là của mình, đợi đến khi kẻ đó đến anh bây giờ có thể có biện pháp gì đây… sỉ nhục nhất là, để người đàn ông kia thấy bộ dạng không ra gì của mình.






Lúc Mạc Ninh đến bên cạnh xe Cố Chuẩn, phát hiện đèn xe đang mở, người cũng không ngồi trên ghế. Đứng nhìn hồi lâu, sau hố gọi lớn “Cố Chuẩn”. Lúc này cửa sau xe mới chậm rãi


pacman, rainbows, and roller s