Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1533 lượt.
m lẻ tám kẻ theo đuổi cô cướp mất.
Tô Nhất Minh tức lồng lộn, cảm thấy bọn bác sĩ chỉ là những gã đồ tể mặt mày hung tợn ném đá giấu tay, chẳng có chút nào là hình tượng thiên sứ cứu người cả. Anh rầu rĩ cúp điện thoại, lòng như lửa đốt. Anh tin bác sĩ Trình bảo bối của anh chắc chắn đã xảy ra chuyện. Trước đó trong điện thoại rõ ràng còn nói với anh sẽ đến ngay, từ bệnh viện đến đây cũng chỉ khoảng mười mấy phút đi xe, có thể nào cũng chẳng thể lâu hơn hai tiếng đồng hồ như thế.
Anh quả nhiên nghe thấy bác sĩ cưng của anh nghẹn ngào nói ổ khóa bị hư, lúc nãy khóa không được, bây giờ thì lại mở không ra. Cho nên…cô bị xui xẻo nhốt lại.
Tô Nhất Minh nhe răng cười với hai vị cảnh sát rồi quay lại bằng giọng nhỏ nhẹ nói với vào nhà tắm, “Vũ Phi. Em đúng là tồ quá đi, khóa cao cấp mở không ra đâu. Khóa không bị hỏng, nó chỉ là được khóa nhiều lớp thôi, em có nhìn thấy phía dưới có một cái nút nhô ra không? Bên cạnh có viết LOCK/UNLOCK, chỉ cần ấn vào là có thể đóng mở cửa dễ dàng. Em chắc chắn là không cẩn thận ấn vào cái nút ấy rồi. Em ấn một lần nữa, sẽ nghe thấy tách một cái, vậy là cửa mở rồi.”
Trong bệnh viện của Trình Vũ Phi có rất nhiều thiết bị đóng mở bằng cách ấn nút, không ngờ ổ khóa chết tiệt ở nhà Tô Nhất Minh cũng dùng cách này. Cô tức giận khi tìm thấy cái nút đóng mở đó, sờ vào quả nhiên nghe tách một cái, nhưng vẫn không mở được cửa. Trình Vũ Phi lập tức cảm thấy lấy lại được chút thể diện, “Nhất Minh, anh xem cái ổ khóa này hỏng thật rồi, không phải em tồ.”
Tô Nhất Minh trong bụng nghĩ ổ khóa lẽ ra không hỏng, nhưng bây giờ bị Vũ Phi phá hỏng rồi. Cái ổ khóa đó anh lắp đặt là vì muốn tiện cho mình giở trò lưu manh. Khá phức tạp, tới mấy lớp khóa, nhưng chỉ khóa một lớp thì bên ngoài có thể mở ra dễ dàng, hoàn toàn là để anh thỏa mãn tính háo sắc của mình. Anh thích len lén quan sát phụ nữ khi tắm. Không biết bao nhiêu lần anh đã vô cùng thỏa mãn khi quan sát Trình Vũ Phi làm vô số tư thế kì quặc chỉ vì muốn kỳ cọ những nơi đặc thù trên cơ thể.
Có một lần anh nhìn thấy cô viết tên anh lên tấm kính mờ hơi nước, viết Tô Nhất Minh xong xóa đi, lại viết thêm một lần nữa rồi lại xóa đi…Lần đó anh cầm lòng không đặng, xông vào phòng tắm cười toe toét, “Anh nhìn thấy em xóa tên em mấy lần, cho nên…anh cũng muốn xóa em.”
Cô kinh ngạc nhưng lại kêu lên thất thanh, thẹn thùng như làm chuyện xấu bị bắt quả tang.
Thật ra trong nhà tắm anh có lắp đặt điện thoại, đặt ở trên kệ bên cạnh bàn soi gương, có chút khuất. Trước đây cũng có lần một cô bồ của anh cũng bị nhốt bên trong, nhưng cô ta thông minh tìm được cơ quan bí mật này, biết gọi điện thoại kêu cứu. Anh thật không ngờ là nàng bác sĩ cưng của anh nhìn thông minh lanh lợi như thế mà lại có một lựa chọn vô cùng ngốc nghếch là phá ổ khóa yêu quý của anh.
Anh quay lại phía hai vị cảnh sát nhe răng cười lần nữa, rồi nói vọng vào trong, “Không cưng à. Cảnh sát đang ở đây, đợi một lát anh nhờ họ xem xem có cách nào mở khóa không.”
Trình Vũ Phi kinh ngạc, “Chuyện này mà cũng kinh động đến các chú cảnh sát ư? Nhất Minh…em…trên người em…chỉ mặc một cái áo ngủ mỏng thôi…”
“…” Tô Nhất Minh tưởng tượng da thịt cô lấp ló sau lần áo mỏng, mỉm cười nham hiểm mời hai viên cảnh sát ra về, rồi hít mấy hơi thật sâu nói thật to vào bên trong, “Vũ Phi, anh sẽ cứu em ra. Em đứng tránh ra, anh phá cửa đây! Cẩn thận kẻo mảnh kính vỡ văng vào người.”
Tô Nhất Minh xoa xoa bắp tay rồi dộng mạnh vào cửa, vừa chửi thầm trong bụng. Đúng là căn hộ cao cấp, cửa nẻo thiết kế vô cùng chắc chắn. Anh thượng cẳng chân mấy lần, cửa chỉ động đậy một chút rồi vẫn trơ trơ. Tô Nhất Minh nhớ ra lúc trước nhìn thấy trên mạng một đôi giày bốt quân đội, nghe nói đi nó có thể đạp tung cửa, anh vô cùng hối hận vì lúc đó không mua một đôi. Cứ thế, Tô Nhất Minh dùng hết tay chân, dùng cả người tông vào đọ sức dẻo dai với cánh cửa.
Khi Trình Vũ Phi đếm đến lần thứ mười bảy, cánh cử cuối cùng cũng bật tung ra. Tô Nhất Minh thở hồng hộc, mặt mày xây xẩm chạy vào, lấy tấm khăn mỏng, quấn quanh thân thể đang run lên cầm cập của Trình Vũ Phi, ôm lấy cô vỗ về rồi bế lên giường, kết thúc vở tuồng anh hùng cứu mỹ nhân, mặc dù cả anh hùng lẫn mỹ nhân đều có chút uất ức.
Tô Nhất Minh đắp chăn cho Trình Vũ Phi, tiện thể cởi luôn quần áo của cả hai, ôm lấy cô. Nàng bác sĩ tội nghiệp vẫn run lập cập, toàn thân nổi da gà. Tô Nhất Minh quay người nằm đè lên người cô, từ từ hôn cô.
“Ngốc ạ, sao lại lạnh đến thế này chứ? Trong nhà tắm có điện thoại, sao không biết mà gọi cho anh chứ?”
“Có ư? Sao em…em không nhìn thấy?”
“Trên cái kệ bên cạnh bàn soi gương đó, có chút khuất. Em không biết ư?”
“Khuất? Không phải chỉ là cái máy điện thoại sao, đáng bao nhiêu tiền chứ, giấu kĩ như thế làm gì?”
“…” Tô Nhất Minh nghĩ đó không phải là để bố cục tổng thể cho đẹp sao? Anh thật bó tay với nàng bác sĩ ngốc này, rồi đưa tay sờ khắp người cô.
“Anh…làm gì vậy?” Trình Vũ Phi rõ ràng vẫn chưa quen ban ngày ban mặt có những hành động thân mật thái quá như vậy với người khác, n