Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
ão Châu nhất định sẽ bị sự chân thành của mình làm cho cảm động, trở thành đối tác ruột của anh, giống như lão Vương lúc trước vậy.
Xe vừa chạy đến trước cửa khách sạn của lão Châu thì Tô Nhất Minh nhận được điện thoại của Vu Tuy Văn, một cuộc gọi bí ẩn. Vu Tuy Văn hỏi trong điện, “Nhất Minh, giữa cậu với lão Châu không có xích mích gì chứ?”
Không đợi Tô Nhất Minh trả lời anh ta nói tiếp, “Không có thì tốt.” Nói rồi cúp điện thoại.
Tô Nhất Minh cảnh giác dừng xe, gọi lại. Vu Tuy Văn lại không nhận điện thoại. Anh suy nghĩ lời nói vừa rồi của Vu Tuy Văn, toát mồ hôi lạnh. Vu Tuy Văn là người rất thông minh, đầu óc vô cùng minh mẫn, chắc chắn không thể vô duyên vô cớ gọi cho mình một điện thoại chẳng đâu vào đâu như thế.
Tô Nhất Minh đoán chắc chắn lão Châu đã xảy ra chuyện, hoặc sắp xảy ra chuyện rồi. Vu Tuy văn vội vàng thông báo cho anh biết nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà không thể nói rõ ràng.
Đã vào hè, thời tiết oi nồng. Tô Nhất Minh ngồi trong xe lại toát mồ hôi lạnh. Lão Châu chuyên gài bẫy người khác, anh đã từng lĩnh giáo. Anh tin lão Châu chắc chắn cũng đã từng gài bẫy không ít người, có lẽ lần này bị rơi vào tay một gã lưu manh bự hơn rồi.
Tô Nhất Minh tiên lượng nguy hiểm đang rình rập mình, giữa anh và lão Châu chỉ có miếng ngọc rởm đó. Miếng ngọc này, căn bản là chẳng thể luận tội trước tòa. Anh thận trọng suy nghĩ hồi lâu, gọi mấy cuộc điện thoại, sắp xếp đâu vào đó mọi việc. Rồi lại gọi điện thoại cho lão Châu, giả vờ nói mình đột nhiên phát bệnh, không thế đến được, khất lần sau.
Quá khứ của Chung Viễn (2)
Đến chiều tối Vu Tuy Văn gọi điện đến, lão Châu quả nhiên đã xảy ra chuyện rồi. Thật ra trước giờ vẫn có người tố cáo lão ta tống tiền, nhận hối lộ, nhưng do lão ta có chỗ dựa rất vững chắc trong chốn quan trường nên chẳng ai dám đụng vào. Gần đây không biết lão ta đã đắc tội với ai, cấp trên ra thông báo điều tra lại, nghe nói đã nắm được chứng cứ.
Những chuyện này lẽ ra là bí mật nhưng gia đình Vu Tuy văn có gốc gác ở thành phố B, hôm nay nhận được tin này, anh ta lập tức nghĩ ngay đến Tô Nhất Minh. Anh ta cảm thấy Tô Nhất Minh gan to, lại thêm luật ngầm chốn thương trường, chắc rằng anh cũng không tránh khỏi liên đới nên liền thông báo cho anh. Ai ngờ gọi điện vừa nói được một câu thì có người bước vào, đành nói qua quýt rồi cúp máy.
“Sau đó thì không tiện nghe điện thoại của cậu. Nhất Minh, cậu nên cẩn thận một chút, tránh phiền phức sau này.” Vu Tuy Văn không hỏi Tô Nhất Minh rốt cuộc là có quan hệ như thế nào với lão Châu, chỉ nhắc nhở như vậy rồi cúp máy.
Tô Nhất Minh huy động mạng lưới tình báo của mình, mấy ngày sau nhận được tin tức xác thực, cơ quan điều tra đã ra tay, chính vào buổi chiều hôm mà anh hẹn với lão Châu. Nghe được tin này Tô Nhất Minh một lần nữa toát mồ hôi, chiều hôm đó, anh mang một món quà định tặng lão Châu. Có thể hôm đó nếu điện thoại của Vu Tuy Văn không gọi kịp thời, nếu không phải anh đi mua sắm với Trình Vũ Phi quên mang theo điện thoại thì anh rất có thể đã bị cơ quan điều tra sờ gáy cùng với lão Châu rồi, rất có thể anh cũng sẽ bị liên đới, không chừng mất cả chì lẫn chài.
Trình Vũ Phi lắc đầu, “Để làm gì?”
“Vậy đi làm đi. Anh thường xuyên ra nước ngoài, lúc nào đó sẽ dẫn em theo. Có hộ chiếu rất tiện lợi.”
Trình Vũ Phi im lặng, trong lòng có chút lo lắng mơ hồ.
Sau khi lão Châu lên đoạn đầu đài, Tô Nhất Minh đã cắt đứt mối quan hệ làm ăn với công ty lão ta, ngay cả hợp đồng cung ứng lâu dài ký với lão Vương ngày trước cũng bị hủy. Bởi thế anh nghĩ khả năng anh bị dính líu vào vụ việc này là rất ít. Ai ngờ một thời gian sau anh nhận được một tin xấu: công tác điều tra được mở rộng, một quan to khác cũng bị liên đới, người đó có thế lực lớn. Mạnh vì gạo bạo vì tiền, thay bao nhiêu đời giám đốc mà vị trí của ông ta vẫn không suy suyển, tính ra đã là nguyên lão ba triều rồi, người này có mối quan hệ qua lại với Tô Nhất Minh.
Tô Nhất Minh biết các thủ đoạn của viện kiểm sát Trung Quốc, anh còn nhớ một người bạn chí cốt làm trong ngành kiểm sát đã từng nói với anh, vấn đề là họ có muốn điều tra hay không chứ không có chuyện họ điều tra không ra. Anh cũng biết rất rõ ràng, cuộc sống nhung lụa mà anh có mấy năm nay chính là đánh đổi từ những vất vả khổ sở ngày trước. Một khi mình cũng bị vời đi, chắc chắn anh sẽ thành Phố Chí Cao, việc như thế không còn đơn thuần là hối lộ.
Hơn nữa anh bây giờ muốn gì được nấy, thực ra cũng chẳng cần phải chịu khổ như thế. Đang lúc công ty có chút việc phải xử lý ở châu u, Tô Nhất Minh liền xuất ngoại, muốn tạm thời tránh xa đợt phong ba này. Anh không nói cho Trình Vũ Phi lúc nào về, bởi anh thật sự cũng không biết chừng nào mình mới có thể về.
Cứ như thế, mười mấy ngày sau, tâm trạng Trình Vũ Phi vô cùng sa sút. Trực giác mách bảo cô, Tô Nhất Minh chắc chắn đã xảy ra chuyện, nhưng anh thì không muốn nói cho cô biết. Mỗi tối Tô Nhất Minh đều đúng giờ gọi điện thoại đường dài về, trong điện thoạ