Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1165 lượt.
t đầu không có tiền đồ giải thích: “ Tôi…tôi học chuyên ngành quản lý tài nguyên chuyên nghiệp, đối với công việc thư ký tôi không quen thuộc.” Lời của cô thật sự không sai, cô đối với công việc thư ký một chữ cũng không biết.
“Không sao, tôi sẽ cho cô thời gian học tập.” Hà Tử Nghiệp không quan tâm, phất tay đối với cô: “Đi xuống thu dọn đồ đạc thôi.”
Vì sao tôi phải học lại từ đầu ? Lâm Cảnh Nguyệt oán giận, nhưng đang bị ánh mắt lạnh lùng của Hà Tử Nghiệp chiếu vào, nhất thời ủ rủ, rụt cổ một cái lùi về phía sau, dáng vẻ thật giống cô dâu nhỏ bị khi dễ: “Tôi đi thu dọn đồ đạc.”
Giành Gối Ôm Của Cô
“Haizz….za!” đây là lần thở dài thứ một trăm tám mươi của Lâm Cảnh Nguyệt, cô cắn cái muỗng, nhìn Trần Huyễn một cách đau đớn, lớn tiếng tố cáo: “Mình thật không nên tuân theo điều động của phòng nhân sự mà ! Huyễn à Huyễn, tuần này mình thật sự mệt mỏi, bộ xương già của mình đây cũng mau rã rời rồi!”
Thư ký của Tổng giám đốc đại nhân đương nhiên là không dễ làm, ban đầu cô đã biết, nhưng vì đến gần Hà Tử Nghiệp, cô nhịn, cố gắng xách đống giấy vụn đồng nát của mình bước vào thang máy “thăng chức” lên tầng 48.
Thế nhưng mới hai tuần mà thôi, cô đã không chịu nổi, quả thật quá mệt mỏi, một chút thời gian rảnh rỗi cũng không có ! Ngay cả ngồi xuống uống ly cà phê cũng phải nghiêng mắt nhìn về hướng Hà Tử Nghiệp, nếu phát hiện anh hơi nhíu chân mày liền lập tức để ly cà phê xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn. Những ngày kế tiếp, cô đều ở trạng thái mất nước, nụ cười trên mặt cũng muốn cứng luôn rồi.
Nhưng cho dù vậy Hà Từ Nghiệp vẫn không hài lòng ! Mỗi ngày đều hướng gương mặt lạnh lùng về phía cô: “Thư ký Lâm, ở chỗ này cô lại làm sai rồi!”, nghe một chút, nói vậy là sao, cô đây cũng chỉ mới tiếp xúc với công việc thư ký có được hay không, dù sao cũng phải để cho cô có một thời gian thích ứng chứ, nhưng nhìn tổng giám đốc của cô giống như cơ bản đã quên chuyện này, đối với thật sự phải gọi là quá nghiêm khắc đó !
Mặc dù cô không nhớ 4 năm thời gian trong quá khứ, nhưng cô cảm thấy nửa tháng này cuộc sống mệt chết đi được, chưa bao giờ mệt mỏi như vậy. Thời gian 4 năm, cô đã thay đổi quá nhiều, nếu đem những thay đổi tiếp tục cố gắng che giấu tạo ra dáng vẻ u u mê mê như hiện tại thật sự là một vấn đề khó khăn. Mỗi ngày đều thật sự cẩn thận, chỉ sợ người khác nhận thấy được điều gì, Lâm gia cũng không dám trở về, thậm chí điện thoại cũng không dám gọi, cha mẹ đối với biến hóa của con cái luôn rất mẫn cảm, cô thật sự sợ bị bại lộ.
Chỉ có Trần Huyễn luôn không chỉ một lần nói cô thay đổi, mỗi lần nghe cô ấy nói như vậy cô thật sự kinh hồn bạt vía, may mà Trần Huyễn tính tình cũng hay thay đổi, nên cũng không nghĩ quá nhiều, nếu không cô cũng không biết thật nên làm sao đây.
“Quyết định như vậy, chị đây dẫn em đi nâng cao hiểu biết!” Trần Huyễn vỗ bàn một cái, thật sự có đủ khí thế của đàn chị: “Cô gái nhỏ, đi theo chị lăn lộn đi, ha ha!” Lâm Cảnh Nguyệt im lặng, không nhìn bộ dáng phô trương hiếu thắng của Trần Huyễn, cúi đầu yên lặng uống một hớp nước hoa quả, quả nhiên thần kinh của cô nàng này cũng rất lớn mật….Cô cũng không nên lo lắng một người như vậy đâu!
Ăn uống no đủ, Lâm Cảnh Nguyệt híp mắt bay vào phòng làm việc của mình, nằm sấp trên bàn, nhất thời cơn buồn ngủ cuồn cuộn kéo tới, ánh mặt trời thật tốt, thời tiết lại tốt như vậy nên ở nhà ngủ nha! Thật ra làm thư ký của Hà Tử Nghiệp cũng có chỗ tốt, ít nhất cũng có thể có được một phòng làm việc riêng. Mặc dù ở chung một chỗ với mọi người rất náo nhiệt, nhưng cô càng muốn có một không gian nhỏ thuộc về mình. A, thật là thoải mái mà, Lâm Cảnh Nguyệt ôm gối đầu lăm qua lăn lại, cực kỳ giống một chú mèo con trộm được miếng thịt.
Nhưng cô quên một chuyện, đó chính là phòng làm việc của cô với Hà Tử Nghiệp chỉ cách nhau một lớp thủy tinh, hai người ở giữa thật sự nhìn không sót bất cứ thứ gì đấy!
Hà Tử Nghiệp nhìn dáng vẻ lật lui lật tới ở trên bàn của cô, sờ sờ cổ mình, cô gái này vòng lui vòng tới cổ mình như vậy chẳng lẽ không sợ đứt rời hay sao ? Còn nữa, cái gối ôm đó là chuyện gì ? Lúc nào thì trong phòng làm việc có thể tùy ý chơi những thứ này ? Trên mặt gối còn thêu hoa văn rất đẹp mắt, là cô tự thêu ?
Hà Tử Nghiệp đứng lên, đi tới bên bức vách thủy tinh gõ vào cửa sổ một cái, sao ? không nghe thấy hay là cố ý không đứng lên ? Lại gắng sức gõ gõ, rốt cục ngẩng đầu, chỉ là một cái đầu tóc rối bời, nhìn thật chướng mắt. Hà Từ Nghiệp nhíu mày, còn làm dấu tay ra hiệu cho cô đến phòng làm việc của anh.
Mộng đẹp bị cắt đứt, Lâm Cảnh Nguyệt có chút bất mãn, nhưng không có cách, chỉ có thể xoa xoa mắt đang buồn ngủ cho tỉnh táo đi vào phòng làm việc của Hà Tử Nghiệp. Hôm nay cô đã có thể phân biệt rõ thực tế và quá khứ, Hà Tử Nghiệp không bao giờ còn là người có thể cưng chiều cô, bởi vì cô trở thành người có tính khí hài hước nữa rồi.
“Ngày mai sắp xếp, đi cùng với tôi đến thành phố B.” Hà Tử Nghiệp đi thẳng vào vấn đề, không