Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
àn bộ Đường gia cô chỉ dám nói chuyện với Đường Kính.
Đối với Đường Dịch, không phải cô không tò mò.
“Anh ấy là người hữu tình sao?”
“Anh ấy không phải.”
“A……” Cô thở dài:“Anh ấy không giống người đàn ông thiếu phụ nữ……”
“Anh ấy xác thực không thiếu, nhưng mà anh ấy cũng không cho cô gái nào cơ hội.”
“Tại sao?”
Đường Kính nở nụ cười.
“Dĩ Ninh, Đường Dịch là người tốt,” Đường Kính nhìn cô, ôn nhu nói cho cô:“…… Đàn ông giống anh ấy, nếu đã cho cô gái nào một cơ hội, cô ấy rốt cuộc trốn không thoát.”
Lúc ấy, cô nghe được cái hiểu cái không. Đến tận bây giờ, Kỉ Dĩ Ninh mới cảm thấy lời Đường Kính nói là rất đúng.
Cho đến nay, Đường Dịch chỉ để cơ hội đó cho Kỉ Dĩ Ninh.
Vì thế, chỉ có cô biết, anh đa tình và chiếu cố, hóa ra, lại có thể đến nước này.
Kỉ Dĩ Ninh bỗng nhiên nâng tay, ôm cổ anh, ôm lấy anh.
“Cuối tuần sau anh có rảnh không?”
Cuối năm, là thời gian anh bận nhất.
Không đợi anh trả lời, cô đã mở miệng trước năn nỉ:“Cuối tuần sau là lễ mừng năm mới, anh trở về cùng em đi……”
Anh nghĩ nghĩ, thản nhiên nói:“Cuối tuần sau em phải chuẩn bị đi gặp bác sĩ chuyên gia đến từ Hoa Kỳ.”
“Em không muốn đi,” Cô vùi đầu vào cổ anh, vẫn cố chấp thỉnh cầu:“Anh trở về cùng em nhé……”
Cô chưa từng làm nũng với anh như vậy.
Chỉ có lần này, lực sát thương vô cùng lớn.
Đường Dịch ôm cô, nghe thấy chính mình nói một chữ:“…… Được.”
Kỉ Dĩ Ninh nhất thời liền nở nụ cười.
Thuốc giảm đau tốt nhất trên đời này, thật ra chính là nhiệt độ cơ thể anh.
So với bác sĩ giỏi còn tốt hơn.
Chú thích:
[1'>Tiểu la bốc đầu: là nhân vật trong tiểu thuyết Hồng nham.
[2'> Chị Giang: Tên thân mật gọi Giang Trúc Quân, nữ liệt sĩ cách mạng Trung Quốc, 1920-1949.
Khi ấy nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đã thành lập. Chị Giang đang ở trong tù mà vẫn thêu một lá cờ đỏ năm sao. Chị chưa biết mẫu của cờ đỏ năm sao như thế nào, cho nên đã thêu ngôi sao lớn nhất vào chính giữa lá cờ, 4 ngôi sao nhỏ ở 4 góc.
[3'> Tiểu thuyết Hồng Nham (红岩): Đây là tiểu thuyết rất nổi tiếng của những năm 50. Nội dung miêu tả những đấu tranh ngầm tàn khốc đêm trước giải phóng Trùng Khánh, đặc biệt là cuộc đấu tranh trong ngục tù. Bối cảnh lịch sử là vào năm 1948 đến 1949. Nhân dân dễ dàng tiến quân giành thắng lợi và quân phản động thì ngọ nguậy giãy chết, là đặc điểm của thời kì này. Nó lấy trại tập trung “hợp tác Trung – Mỹ” làm trung tâm, nói lên cuộc đấu tranh quyết định của nhân dân và Đảng Cộng sản, đánh đuổi Mỹ và cả quân Tưởng Giới Thạch.
[4'> Lang Nha sơn ngũ tráng sĩ: 5 vị anh hùng trong kháng chiến chống Nhật của Trung Quốc, vì yểm hộ cho đại quân thoát khỏi vòng vây kẻ thù, ngoan cường chống địch đến viên đạn cuối cùng, thậm chí lăn đá xuống để vây hãm quân Nhật ở núi Lang Nha, sau đó gieo mình xuống núi, 3 người trong số đó hi sinh vì nước, 2 người còn lại trọng thương.
[5'> Thiên la địa võng là trên trời hay dưới đất đều có giăng lưới khắp cả, không thể trốn thoát được.
Tiểu Miêu và Đường Kính
Mấy ngày cuối năm, Tô Tiểu Miêu cứ cuốn lấy Đường Kính không rời, cả ngày cứ vây quanh anh như con ong mật nhỏ bé chăm chỉ làm việc, hơn nữa anh chàng này có thời gian nghỉ ngơi không giống người bình thường, ngủ so với tiểu thư còn muộn hơn, thức dậy so với con gà còn sớm hơn, vì thế chỉ cần cô tỉnh táo, liền quấn Đường Kính không rời.
Đường Kính thật sự bị cô bám lấy như thế mà sợ, cuối cùng chỉ có thể ôm cô ngồi lên đùi mình, lấy ra một tờ chi phiếu còn trống một chỗ.
“Muốn bao nhiêu, tự mình điền.”
Đúng vậy, lý do có thể làm cho Tô Tiểu Miêu nhiệt tình dào dạt như thế chỉ có một: Phải phát tiền mừng tuổi……
Vừa nghe thấy lời này, Đường Kính chợt thấy thú vị lộ ra một chút ý cười, nửa cười nửa không nhìn cô: “Em không nghi ngờ anh và cô ấy đã từng có một mối tình?”
Tiểu Miêu nhất thời liền áp dụng thái độ đánh chết cũng không thừa nhận: “Em không có! Không có!”
Đúng vậy, thái độ của Tô Tiểu Miêu đối với Kỉ Dĩ Ninh, như là trải qua một phen vận động mâu thuẫn ‘Khẳng định — phủ định – lại khẳng định’ .
Hai năm trước, Đường Dịch nói câu đầu tiên cường đoạt dân nữ, ép người vợ tốt[= ='>. Sau khi Kỉ Dĩ Ninh gả cho anh, vấn đề bắt đầu. Đường Dịch này, cho tới bây giờ đều là người vui buồn không hiện ra mặt, làm cho người ta không thể nào xuống tay. Hơn nữa Đường Dịch không phải Đường Kính, không phải người kiên nhẫn giống như Đường Kính ‘Dưới ánh trăng lắng nghe cô gái tâm sự’, vì thế khoảng thời gian đầu Kỉ Dĩ Ninh quen anh, những cuộc đối thoại giữa hai người cơ bản đều bị vây trong loại tình huống này–
Đường Dịch: “Em đi ngủ.”
Kỉ Dĩ Ninh: “Vâng……”
Mười phút sau.
Đường Dịch: “Tại sao còn chưa ngủ?”
Kỉ Dĩ Ninh: “Không ngủ được……”
Đường Dịch: “Không ngủ được cũng phải ngủ.”
Kỉ Dĩ Ninh:“……”
Căn cứ vào điều này, mọi người có thể tưởng tượng, toàn bộ người trong Đường gia là không thể nói chuyện được, nhưng bỗng nhiên xuất hiện một anh chàng tính tình tốt như Đường Kính, đố